- Ngươi giết đệ tử Vạn Thú Tông, ta sẽ không bỏ qua cho ngươi!
Lại nhìn chằm chằm vào Lục Thiếu Du, Lam Linh nói nhỏ.
- Không sao cả, nếu ngươi muốn tiếp tục động thủ, ta tùy thời phụng bồi!
Lục Thiếu Du nói.
- Người Bạo Lang dong binh đoàn đoán chừng đã tới gần, chúng ta động thủ lần nữa, đến lúc đó không ai thoát được.
Lam Linh cắn răng, tiếng đánh nhau vừa rồi đã kinh động người khác, nơi này đã không an toàn.
Lục Thiếu Du có chút trầm xuống, mình cũng khó đánh chết Lam Linh, nếu bức Lam Linh vận dụng yêu thú tam giai, bản thân mình cũng không tốt hơn cái gì.
- Tuy Triệu Thanh bị ngươi giết, nhưng ta còn muốn cám ơn ngươi!
Lam Linh nói.
- Sao kỳ quái như thế?
Lục Thiếu Du nói, thu hồi Thanh Linh Khải Giáp trên người.
- Triệu Thanh là chỉ phúc hôn phu từ nhỏ của ta, ta không cách nào lựa chọn, tuy ta là đệ tử thân truyền ở Vạn Thú Tông, thế nhưng mà dưới áp lực gia tộc của hắn ta không cách nào lựa chọn được, tăng thêm hắn lần này trở về cũng sẽ là đệ tử thân truyền của Vạn Thú Tông, ta căn bản không cách nào lựa chọn, ngươi giết hắn, ta tự nhiên muốn cám ơn ngươi, nhưng hắn dù gì cũng là hôn phu của ta, lại là người Vạn Thú Tông, nếu sau này có cơ hội, ta tự nhiên sẽ không bỏ qua cho ngươi!
Lam Linh nói nhỏ.
- Thì ra là thế!
Lục Thiếu Du nhướng mày, lập tức nhìn chằm chằm vào Lam Linh, hồi tưởng lại chuyện vừa rồi, nếu Lam Linh dốc sức liều mạng cứu giúp, chính mình chặn giết Triệu Thanh cũng rất khó, xem ra mình đã bị nàng lợi dụng, tâm cơ của nữ nhân này quá đáng sợ rồi.
- Ta đi trước, về sau hoan nghênh tới tìm ta báo thù.
Lục Thiếu Du nói, vẫn rời khỏi nữ nhân này mới tốt, nếu không bị tính kế lúc nào cũng không biết.
- Ngươi muốn nuốt bảo tàng một mình sao, vì ngươi mà Vạn Thú Tông chết ba người, ngươi cũng nên tính cho ta một phần.