Lục Thiếu Du vội vàng vận chuyển Âm Dương Linh Vũ Quyết, đan dược tam phẩm so với đan dược nhị phẩm chữa thương Quy Chân Đan mạnh hơn không biết bao nhiêu lần, ít nhất cũng hơn chục lần.
Sau một lát quanh người Lục Thiếu Du có hào quang màu vàng quấn quanh, bản thân tiến vào trạng thái chữa thương, yên tĩnh khôi phục thương thế trên người, được đan dược tam phẩm trợ giúp, Lục Thiếu Du có thể cảm giác rõ ràng thương thế khôi phục nhanh chóng.
Đồng thời Linh Ngọc Sàng cũng có năng lượng kỳ lạ đang lưu động, phối hợp với năng lượng của Phục Khí Hoàn, tốc độ khôi phục thương thế so với thời điểm ở trong sơn động mạnh hơn gấp mười lần, kỳ lạ nhất chính là năng lượng trong Linh Ngọc Sàng mang theo linh khí cực kỳ sôi động, phối hợp với chính mình tu luyện, linh khí tăng lên, so về tu luyện bình thường còn tăng lên gấp hai lần, loại tốc độ này Lục Thiếu Du cảm giác đã có thể sánh bằng linh giả bình thường tu luyện.
Cảm giác tác dụng của Linh Ngọc Sàng, Lục Thiếu Du thầm than, nếu như linh giả bình thường tu luyện trên Hàn Ngọc Sàng, có được tốc độ nhanh gấp hai lần, đây là chuyện kh*ng b* bực nào, khó trách sư phụ Thánh Thủ Linh Tôn nói, lúc trước hắn cũng liều mạng già mới cướp được.
Thời gian chậm rãi trôi qua, Lục Thiếu Du đang tu luyện, thương thế trên người đang tiếp tục tốt hơn.
Vào lúc này thành Vụ Đô trong xuất động không ít đệ tử cưỡi vài con Nham Thứu tiến tới vách núi mà thành chủ Vương Minh Nguyệt đại chiến Hỏa Âm Quái truy tìm các nơi, sơn mạch bên cạnh cũng tìm, bất kể thử thế nào, cuối cùng không thể vào vực sâu bên dưới nên đành buông tha.
Trong không trung sơn mạch, trên lưng hai con nham thứu, Bạch Mi trưởng lão, Lục Vô Song, Độc Cô Băng Lan, Thúy Ngọc đang thần thái ảm đạm, chỉ có Vương Quang cùng Lục Thiếu Hổ tâm tình rất tốt.