Lục Thiếu Du biến sắc, Hỏa Âm Quái tỉnh lại, chính mình gặp phiền toái, chỉ có thể thừa dịp hắn bệnh lấy mạng của hắn, lập tức quát một tiếng:
- Tiểu Long, nhanh giết hắn.
Tê tê.
Thân ảnh tiểu Long lao tới, tiểu Long và Lục Thiếu Du đã sớm đạt tới mức tâm ý tương thông, trong lòng Lục Thiếu Du suy nghĩ cái gì tiểu Long đều có thể cảm giác được, lúc này thân hình như điện, nó lướt tới chỗ Hỏa Âm Quái.
- Tiểu tử ngươi dám...
Hỏa Âm Quái lập tức kinh hoảng thất sắc, uy lực của yêu thú này hắn đã nhìn thấy, không dám khinh thường, lập tức kết xuất thủ ấn.
Phốc phốc...
Nhưng vào lúc này, Hỏa Âm Quái vừa mới vận công, trong miệng phun ra một ngụm máu tươi, thân thể trúng hai chưởng của Bạch Mi trưởng lão, cộng thêm ngã xuống sơn động này đã bị trọng thương, vừa vận công thì khí huyết công tâm.
Hí!
Tiểu Long lúc này đã lao tới như tia chớp, nó lướt lên người Hỏa Âm Quái sau đó trong miệng nhỏ có hai răng nanh hiện ra, hàn quang um tùm c*n v** c* Hỏa Âm Quái.
Một đạo huyết dịch phun ra, Hỏa Âm Quái che cổ, thần sắc vô cùng kinh hãi nhìn chằm chằm vào tiểu Long, từ trên cổ có một đạo năng lượng trùng kích óc của hắn, phá hủy óc của hắn.
- Linh thú, không ngờ là linh thú.
Hắn vừa nói xong toàn thân run rẩy, thất khiếu Hỏa Âm Quái chảy máu, sắc mặt biến thành màu đen, giống như trúng độc cực nặng, thân hình run rẩy hai cái sau đó miệng phun máu đen, không còn chút sinh cơ nào cả.
- Có độc sao?
Nhìn thấy thi thể Hỏa Âm Quái, Lục Thiếu Du kinh ngạc, tiểu Long chỉ cắn một cái là có uy lực cường hãn như thế, Hỏa Âm Quái dầu gì cũng là cường giả Vũ Phách, không ngờ cũng bị tiểu Long cắn chết.
- Đáng tiếc.
Trong lòng Lục Thiếu Du cảm thán, Hỏa Âm Quái vừa chết, bản thân hắn không cách nào thôn phệ chân khí của hắn để sử dụng, nhưng Hỏa Âm Quái vừa chết, mình xem như an toàn, cái mạng nhỏ này vẫn được bảo trụ.