Thời gian bảy ngày trôi qua nhanh chóng, lúc này hắn luyện hóa một tia năng lượng cuối cùng biến thành chân khí, trong đan điền khí hải Lục Thiếu Du, chân khí vô cùng hùng hậu, đã tới điểm tới hạn, chỉ cần đột phá một tia là có thể đạt tới Vũ Sĩ lục trọng.
- Vậy mà không có đột phá tới Vũ Sĩ lục trọng.
Lục Thiếu Du mở hai mắt ra, hắn phun ra một ngụm trọc khí, trong nội tâm rất kinh ngạc, năng lượng cần thiết độ phá Vũ Sĩ lục trọng còn lớn hơn suy nghĩ của mình nhiều.
Lục Thiếu Du cũng không có thất vọng quá lớn, hiện tại chân khí của mình đã là Vũ Sĩ ngũ trọng đỉnh phong, chỉ cần ăn một viên Tăng Nguyên Đan thì có thể dễ dàng đột phá Vũ Sĩ lục trọng.
- Trước không vội vàng đột phá a.
Lục Thiếu Du nghĩ trong lòng, nếu lần nữa đột phá đến Vũ Sĩ lục trọng, đến lúc đó ở trước mặt Bạch Mi trưởng lão chẳng biết phải giải thích thế nào, không tới nửa tháng lại đột phá tiếp, đến lúc đó khiến cho phiền toái của hắn không ít.
Mà Lục Thiếu Du lúc này cũng nghĩ tới điểm này, chính mình phải như thế nào mới có thể tăng cường tu vị linh khí, linh vũ cùng đột phá mới được, cho dù hiện tại mình tu luyện vũ giả đạt tới Vũ Sĩ cửu trọng, cấp độ linh giả vẫn chỉ là Linh Sĩ nhất trọng, đến lúc đó càng không cách nào đột phá.
- Mọi người tiếp tục nghỉ ngơi một hồi a.
Bạch Mi trưởng lão mở hai mắt ra, trong miệng thổi một tiếng, hai con Nham Thứu lập tức kêu to, chậm rãi đáp xuống một sơn mạch.
- Trong vùng núi này có không ít dã thú, mọi người vất vả một chút, tìm chít món ăn dân dã, chúng ta ăn no ra lại xuất phát.
Bạch Mi trưởng lão nói ra, ánh mắt nhìn qua phía Lục Thiếu Du.
Mọi người lập tức phân tán ra, Lục Thiếu Du tìm một nơi không người, lại thả tiểu Long đi ra ngoài kiếm ăn, sau đó bắt một con thỏ rừng nặng mấy cân trở về.