Mọi người đáp xuống một sơn mạch không người, Lục Thiếu Du đánh giá chung quanh, khắp nơi đều là đại thụ che trời, ngẫu nhiên sẽ có vài tiếng thú rống không rõ truyền tới.
- Mọi người chú ý một chút, trong vùng núi này hẳn là không có yêu thú gì, nhưng dã thú vẫn không ít, còn có chút độc xà cần phải chú ý, nghỉ ngơi hai canh giờ chúng ta lại xuất phát.
Bạch Mi trưởng lão nói với mọi người.
Mọi người ở trên lưng Nham Thứu bay suốt bảy ngày, lúc này xuống đất, tự nhiên cần giãn gân cốt.
Lục Thiếu Du thừa dịp không có người chú ý, một người đi tới neo hẻo lánh, móc tiểu Long ra.
Tính ra tiểu Long đã bảy ngày không có ăn uống gì, ở trong tay Lục Thiếu Du, nó đang vẻ mặt ủy khuất nhìn qua Lục Thiếu Du.
- Tiểu Long, ngươi đi tìm chút gì ăn đi, nhớ rõ một lát phải quay về.
Lục Thiếu Du nói với tiểu Long, lập tức bảo tiểu Long tiến vào sâu trong sơn mạch, từ lần trước tiểu Long bị hắc y nhân kia trọng kích hai lần cũng không có thương thế gì thì Lục Thiếu Du càng yên tâm với tiểu Long.
Nhìn thấy tiểu Long đi xa, Lục Thiếu Du mới thở ra một hơi, hiện tại còn không có ai biết trên người mình có tiểu Long, Nam thúc đã thông báo, tiểu long thân phần đặc thù, nếu có cường giả nhận ra thì phiền toái.
- Ồ, là thỏ rừng sao?
Vào lúc này trên đống cỏ dại trước mặt đong đưa, lập tức có một con dã thú cao nửa mét đi ra.
- Lợn rừng!
Nhìn thấy con dã thú này xuất hiện, Lục Thiếu Du kinh ngạc, đây là một con lợn rừng, cao nửa mét, có dài hơn một mét, da lông màu đen, ngoài miệng còn có hai cái răng nanh bén nhọn.
Ụt...
Con lợn rừng nhìn thấy Lục Thiếu Du thì kêu ầm lên, rồi nó lao về phía Lục Thiếu Du, lợn rừng có tính công kích còn mạnh hơn cả sói.
Thần sắc Lục Thiếu Du trầm xuống, con lợn rừng này không phải yêu thú cũng không phải linh thú, nó chỉ là dã thú bình thường mà thôi, thợ săn tốt một chút là bắt được, mình bây giờ không cần phải e ngại lợn rừng.