Sau khi trở lại đình viện, Lục Thiếu Du nói với mẫu thân ngày mai phải đi Vân Dương Tông, La Lan thị tuy trong lòng không nỡ xa hắn, nhưng mà nội tâm vẫn cao hứng, tiến vào Vân Dương Tông, đại biểu cho tiền đồ, về sau mình cũng không cần lo lắng cho nhi tử nữa rồi.
Nghĩ đến ba năm không thấy được nhi tử, La Lan thị vội vàng phân phó người hầu đi mua không ít nguyên liệu mỹ thực, ý định hai ngày này sẽ làm món ngon cho nhi tử.
Trong hai ngày này, Lục Thiếu Du không có đi đâu cả, ở trong đình viện với mẫu thân, cảm giác tình thương của mẫu thân, hắn sinh ra thỏa mãn chưa từng có.
Hai ngày này Lục Mị cũng tới đình viện hai lần, nhìn thấy bộ dáng phóng điện của Lục Mị, Lục Thiếu Du có chút không chịu đựng nổi, Lục Mị này đúng là hồng nhan họa thủy.
Lục Thiếu Du từ trong miệng Lục Vô Song biết được, Lục Vô Song ban đầu ở Thiên Bảo Môn gặp được Vương Lương cùng Dương Mạn sẽ cùng tiến tới Vân Dương Tông, lần trước ba người các nàng cũng chỉ trở về thăm nhà mà thôi, hết kỳ nghỉ nên cũng phải quay về Vân Dương Tông.
Ngày mai chính là thời gian tiến tới Vân Dương Tông, vào đêm nay, Lục Thiếu Du khoanh chân trên giường, ý định nghỉ ngơi một chút, lập tức bắt đầu chậm rãi điều tức, một lát sau quanh người có hào quang sáng ngời bao phủ.
Đêm khuya, một giọng yếu ớt ngoài cửa truyền vào trong tai Lục Thiếu Du, tiếng bước chân cực nhỏ, nếu không phải Lục Thiếu Du đang điều tức, giác quan toàn thân tiến vào trạng thái thanh minh, nếu không cũng khó có thể phát hiện.
- Muộn như vậy còn có ai ở bên ngoài?
Lục Thiếu Du mở hai mắt ra, thần sắc mang theo một tia nghi hoặc, đã hơn nửa đêm, tại sao có thể có người đi tới bên ngoài đình viện của mình.
- Chẳng lẽ xảy ra chuyện gì?