Lục Thiếu Du lập tức tái mặt, Nam thúc quả thực coi Vân Dương Tông người ta như ba mẫu đất nhà mình, tùy tiện lấy là được.
- Nam thúc, con sẽ tận lực a.
Lục Thiếu Du bất đắc dĩ nói ra.
- Không có tiền đồ, cái gì gọi là tận lực, quản ngươi ăn cướp trộm cắp cũng tốt, là nhất định phải đạt được, ngươi đến Vân Dương Tông nên tôi luyện bản thân một phen, không có việc gì nữa thì đi đi.
Nam thúc hạ lệnh đuổi khách.
Lục Thiếu Du bất đắc dĩ, cáo lui rời khỏi tiểu viện về phòng của mình.
Sau khi trở về đình viện cũng không có việc gì, Lục Thiếu Du đến gian phòng tiếp tục điều tức, thương thế trên người còn chưa khỏi hẳn, chuyện này cũng không ổn.
Lại ăn một viên Quy Chân Đan, Lục Thiếu Du chậm rãi điều tức, quanh người có hào quang sáng ngời bao phủ.
Lúc này ở trong Lục gia, mỗi người đều cao hứng không thôi, Lục gia lần này có hai người thành công tiến vào Vân Dương Tông, đặc biệt là Lục Thiếu Du biểu hiện trong đọ sức ngày đó, danh tiếng đại thịnh, Lục gia cũng nở mày nở mặt, các trưởng lão Lục gia mấy ngày qua tâm tình thật tốt.
Các đại gia tộc trong trấn Thanh Vân kỳ thật cũng biết, ai muốn lớn mạnh thì cũng chỉ có dựa vào Vân Dương Tông, nếu không thì không có khả năng, mà thế lực và địa vị của Vân Dương Tông cũng không thèm nhúng tay vào chuyện trấn Thanh Vân, cho nên đệ tử trong tộc nhà ai tiến vào Vân Dương Tông nhiều, thế lực trong Vân Dương Tông càng lớn, dĩ nhiên là có thể ảnh hưởng tới cách cục các đại gia tộc trên trấn Thanh Vân.
Mà ở trong đó, nếu có thể trở thành đệ tử thân truyền Vân Dương Tông, địa vị chính là nước lên thuyền lên, càng có thể ảnh hưởng cách cục trên trấn Thanh Vân, cơ hồ tất cả người trong đại gia tộc đều hy vọng có người trong tộc mình trở thanh đệ tử thân truyền Vân Dương Tông.