Phốc!
Sắc mặt Lục Thiếu Du tái nhợt, trong miệng có tiếng trầm thấp, sau đó phun ra một ngụm máu tươi, bước chân lảo đảo lui ra phía sau, thẳng tới biên giới bệ đá mới chậm rãi dừng lại, ngay cả áo giáp màu vàng đất trước người cũng ảm đạm đi nhiều.
- Có thể ngạnh kháng một kích toàn lực của Vũ Sĩ cửu trọng, lực phòng ngự đúng là không tệ, xem ra vũ kỹ phòng ngự tu luyện không kém, vũ kỹ phòng ngự này đúng là bất phàm.
Bạch Mi trưởng lão Vân Dương Tông kinh ngạc nói ra, Vũ Sĩ tứ trọng ngạnh kháng một kích toàn lực của Vũ Sĩ cửu trọng, đây đã là điểm làm mọi người kinh ngạc.
Không ít người vây xem cũng đổ mồ hôi lạnh thay Lục Thiếu Du, nhìn thấy Lục Thiếu Du có thể chống lại thì thở ra một hơi.
- Thực lực chênh lệch quá lớn.
Trong đám người, Lục Vô Song nói nhỏ, thần sắc thở dài, kém nhau tới năm trọng, đây là một cái hào cực rộng, có thể chống lại một kích vừa rồi đã là kỳ tích.
- Tiểu tử, ngươi đã khiến ta chấn kinh nha, nhưng mà hiện tại ngươi còn thực lực chống đỡ tiếp không?
Vương Quang nhìn chằm chằm vào Lục Thiếu Du ở biên giới bệ đá nói ra.
Lục Thiếu Du sau khi nuốt một ngụm máu sắp phun trở vào, ngăn cản chân khí hỗn loạn trong cơ thể, quay đầu nhìn qua phía sau mình, lúc này mình còn cách biên giới bệ đá hai mét mà thôi, nếu ngăn cản một kích nữa thì mình phải thua không nghi ngờ.
- Có thực lực chống lại hay không, thử qua mới biết được.
Lục Thiếu Du nói nhỏ một tiếng, trong tâm tính của hắn có một khí chất vĩnh viễn không chịu thua.
- Tốt, ta đúng là muốn xem ngươi có thực lực này hay không.
Vương Quang hừ lạnh một tiếng, ngay vào lúc này thủ ấn trong tay biến ảo, chân khí quanh người run run, thân hình của hắn bao phủ trong hào quang màu vàng óng, trên bệ đá, kình phong gào thét, mang theo âm thanh xé gió bén nhọn, không gian chung quanh bệ đá lúc này cũng sinh ra áp lực.