Nhưng mà tất cả chỉ diễn ra tức thì mà thôi, vào thời điểm này trên bệ đá đã có không ít thân ảnh di động.
- Ra tay.
Lập tức hơn mười người đã bắt đầu động thủ, chấp sự Vân Dương Tông đã nói qua, tới bệ đá là tùy tiện động thủ, mọi người không có chần chờ dư thừa, cuối cùng chỉ còn lại tám người, động thủ trước sẽ nắm chắc.
- Thực lực Vũ Đồ cũng đi lên, không biết lượng sức, cút cho ta!
Dương Diệu quát một tiếng, thân hình xuyên thẳng qua bệ đá, trên tay ngưng tụ Hỏa Diễm Chưởng đánh vào một thiếu niên Vũ Đồ cửu trọng.
Thiếu niên này nhanh chóng vận chưởng chống lại, nhưng lập tức bị Dương Diệu đánh bay ra ngoài, vốn hắn cách bệ đá không xa lắm, thân ảnh lập tức rơi xuống dưới.
Vũ Đồ cùng Vũ Sĩ kém nhau không phải một chút, thiên phú thiếu niên kia xem như không tệ, nhưng mà thiên phú cũng không có nghĩa là thực lực.
Bang bang!
Trên bệ đá hỗn loạn, không ít người dự thi đều giao thủ với nhau, từng đạo khí kình phá phong mà lên, lập tức có người bị đánh rơi xuống vũ đài.
Mà trong hỗn chiến này lại có hiện tượng kỳ quái, Độc Cô Băng Lan, Vương Quang, Lục Thiếu Hổ, Lục Thiếu Du, còn có Dương Diệu mấy người kia là không có ai chủ động trêu chọc, thời điểm nghiệm chứng thiên phú tất cả biết rõ cấp độ thực lực của đối phương, thực lực không đủ không dám trêu chọc bọn họ.
Nhưng mà Dương Diệu thì người khác không chọc nàng, nàng lại thích chọc người khác, một lát sau nàng gặp đối thủ là thiếu niên Vũ Sĩ nhất trọng dường như là người La gia, lập tức bị nàng một cước đạp xuống đài.
Phanh!
Trên bệ đá tiếng kình khí va chạm bốn phía, trong hỗn loạn có vài người không biết mình bị đánh bay ra khỏi bệ đá khi nào, chỉ kêu to không may.
Lục Thiếu Du vừa lên tràng đã đẩy lui một tên Vũ Sĩ, tất cả mọi người cũng cũng biết Lục Thiếu Du là vũ giả tam hệ, Vũ Sĩ tam trọng, lúc này cũng không có ai dám chủ động trêu chọc hắn, Lục Thiếu Du cũng được rãnh rỗi vì thanh nhàn, vừa vặn hắn có thể giữ thực lực tới vòng ba.