Lục Thiếu Du nhìn qua khí tức của những người này, hơn phân nửa người này đều có thực lực Vũ Sĩ nhất trọng, một phần nhỏ thậm chí mới có thực lực Vũ Đồ bát trọng, cửu trọng mà thôi, những người có thực lực Vũ Sĩ cũng đã mười chín hai mươi tuổi, đều là đệ tử trong tiểu gia tộc.
Vào thời điểm này, lối vào lại xuất hiện mấy thiếu nam thiếu nữ tiến vào, có lẽ là người tới đọ sức.
Lục Thiếu Du không để ý đến Lục Thiếu Hổ bên cạnh, đi tới một nơi hẻo lánh ngồi xuống..
- Đến rồi sao?
Trong ánh mắt, Lục Thiếu Du nhìn thấy một thân ảnh quen thuộc, thiếu nữ có thân hình uyển chuyển, chính là Độc Cô Băng Lan của Thiên Bảo Môn.
- Thiếu Du, chào buổi sáng, ngươi tới thật sớm.
Độc Cô Băng Lan nở nụ cười chúm chím hiện nên lúm đồng tiền trên má, lập tức đi tới trước người của hắn, hương thơm xông vào mũi Lục Thiếu Du.
- Độc Cô tiểu thư, tiểu thư cũng tới rồi sao, mời ngồi bên này.
Nhìn thấy Độc Cô Băng Lan, Lục Thiếu Hổ lập tức kinh ngạc, lập tức nịnh nọt ton hót đứng lên.
- Lục thiếu gia không cần phải khách khí, ta ngồi bên cạnh Thiếu Du là tốt rồi, cũng thuận tiện trò chuyện.
Độc Cô Băng Lan cười nhạt một tiếng, khách khí nói ra, lập tức ngồi bên người Lục Thiếu Du.
Lục Thiếu Hổ trừng mắt nhìn Lục Thiếu Du, dường như nghi hoặc tại sao Lục Thiếu Du lại quen Độc Cô Băng Lan, trong thần sắc đầy lãnh ý.
- Băng Lan tiểu thư, Thúy Ngọc đâu rồi?
Lục Thiếu Du hỏi thăm, nha hoàn Thúy Ngọc cùng Độc Cô Băng Lan luôn luôn không rời nhau, hôm nay kỳ quái cũng không nhìn thấy.
- Nàng ở phía trước kìa, đang ở đó?
Độc Cô Băng Lan mỉm cười, ánh mắt ý bảo nhìn qua bên kia, Lục Thiếu Du nhìn lại, chỉ thấy trên bàn tiệc phía trước, nha hoàn Thúy Ngọc cùng Vũ chấp sự hai người đang ở đó.