Lục Vô Song dường như không xa lạ gì Nộ Diễm Quyền, mới mười ngày Lục Thiếu Du có thể tu luyện Nộ Diễm Quyền tới trạng thái như thế, rõ ràng cho thấy đã vượt qua dự kiến của nàng.
Thân hình Lục Thiếu Du lảo đảo lui về phía sau, nhưng vừa ổn định thân hình thì thả người lao tới, chân khí hùng hồn trong người tuôn ra, chân khí bốc lên và điều động Thanh Linh Khải Giáp, Thanh Linh Khải Giáp màu vàng nhạt xuất hiện bên ngoài thân thể.
Đối với khải giáp màu vàng của Lục Thiếu Du, Lục Vô Song đã nhìn thấy trong khi Lục Thiếu Du đọ sức với Chu Hải Minh, nàng hơi kinh ngạc nhưng cũng không có suy nghĩ nhiều.
Khởi động Thanh Linh Khải Giáp, Lục Thiếu Du lại lướt tới, chân phải đạp xuống đất, thân ảnh rất nhanh hiện lên, Khai Sơn Chưởng bổ tới, mặt đất dưới chân phải xuất hiện khe nứt đầy vết nứt, mang theo kình phong bén nhọn, vũ kỹ thổ hệ vốn thiên về lực lượng.
- Đến tốt.
Lục Vô Song khen một tiếng, thủ ấn biến hóa, cổ tay trắng duỗi ra, trên tay ngưng tụ một chưởng ấn, trên chưởng ấn xuất hiện một cây xương rồng, xuất hiện không ít gai nhọn hoắt.
Phanh!
Dường như Lục Vô Song cũng quyết định ngạnh kháng Lục Thiếu Du, hai đạo chưởng ấn giao thoa với nhau, lực lượng quét ngang, không khí dao động, kình phong b*n r* bốn phía.
Sắc mặt Lục Thiếu Du biến đổi liên tục, bàn tay của hắn đau đớn kịch liệt, giống như bị kim đâm vào người, không ngờ Lục Vô Song vẫn còn thủ đoạn như thế.
- Thế nào, có đau không.
Lục Vô Song mỉm cười nói ra:
- Ta là vũ giả mộc hệ, có chút thủ đoạn cũng không kỳ quái, đệ về sau nếu đụng phải vũ giả mộc hệ phải cẩn thận đấy.
- Lại đến.
Lục Thiếu Du nói, xem ra bản thân mình cần phải học thêm không ít, chân khí run run, thân ảnh của hắn tiếp tục lao về phía Lục Vô Song.