Trong Thiên Bảo Môn người ta ra vào hối hả, sinh ý vẫn nóng bỏng, người lựa chọn mua sắm trong này nhiều hơn không ít.
Nhìn thấy tất cả, trong lòng Lục Thiếu Du cũng có suy nghĩ, chính mình luyện đan dược cũng không chiếm nhiều lợi nhuận bằng Thiên Bảo Môn, giai cấp lao động vĩnh viễn không giàu bằng giai cấp tư sản, chính mình tu luyện Âm Dương Linh Vũ Quyết cần có tài lực hùng hậu chèo chống, xem ra chính mình có cơ hội cũng cần phải tìm đường ra mới được, thực lực một người cho dù mạnh hơn nữa cũng có hạn so với thế lực, mặc kệ ở nơi nào, không nên làm anh hùng đoản mạng.
- Lục thiếu gia, ngài đến ah, xin mời lên lầu hai!
Người Thiên Bảo Môn đã sớm quen thuộc Lục Thiếu Du, lúc này dẫn Lục Thiếu Du lên lầu hai.
Vẫn là gian phòng nhỏ lúc trước, sau khi Lục Thiếu Du ngồi xuống không bao lâu, hai bóng dáng xinh đẹp đi tới, ngửi được hương thơm thoang thoảng, Lục Thiếu Du không cần nhìn cũng biết là Độc Cô Băng Lan và nha hoàn Thúy Ngọc.
- Thiếu Du, còn ba ngày nữa chính là thời gian tỉ thí danh ngạch Vân Dương Tông, ngươi không hảo hảo chuẩn bị một phen, còn rảnh rỗi đi tới Thiên Bảo Môn, chẳng lẽ tự tin như thế sao?
Độc Cô Băng Lan tươi cười hỏi thăm.
- Không có biện pháp, ta là người thiếu nợ thì cảm thấy toàn thân không thoải mái.
Lục Thiếu Du nói nhỏ một tiếng, lập tức móc mấy bình đan dược đã chuẩn bị sẵn ra, bên trong chính là một trăm viên Quán Đính Đan.
- Tính toán một chút, ta còn thiếu nợ bao nhiêu?
- Không vội, Vũ chấp sự một hồi sẽ tới, Lục thiếu gia chờ một chút a.
Độc Cô Băng Lan nói ra.
- Không có vấn đề, dù sao ta cũng không vội.
Lục Thiếu Du nói ra.
- Lục Thiếu Du, lần này tiểu thư nhà ta cũng muốn tự mình tham gia tỷ thí Vân Dương Tông tại trấn Thanh Vân này, đến lúc đó Lục thiếu gia cần phải chiếu cố nhiều mới được.