- Tam đệ muội, chuyện này ngươi không đồng ý cũng phải đồng ý, Lục gia ta đã đáp ứng ngươi, nhưng đó là chuyện lão gia tử đồng ý, nếu ngươi có ý kiến thì đi tìm lão gia tử mà bàn, về phần khác, chúng ta đã quyết định, dù cho giằng co với Triệu gia thì chuyện này cũng không sửa đổi, hy vọng ngươi có thể tự hiểu.
Lục Đông nói ra.
- Tốt cho Lục gia, tốt lắm.
Triệu Tuệ giận dữ, nhưng cũng không thể làm gì, nàng có một tay bị lão gia tử bắt được, lúc trước nàng hạ thủ trên người Lục Thiếu Du cho nên hiện tại cũng không thể nói thêm cái gì.
- Đệ muội, vậy là được rồi, cho dù La Lan ngang hàng cùng ngươi thì thế nào, nàng vẫn là một nha hoàn thôi.
Lục Nam nói nhỏ.
- Hừ.
Triệu Tuệ hừ lạnh một tiếng, nói:
- Lục Trung đâu rồi, hắn nói như thế nào, vì cái gì xuất quan cũng không tới gặp ta.
- Tam đệ đã bế quan lần nữa.
Lục Đông nói nhỏ.
Thần sắc Triệu Tuệ cực độ khó nhìn, lập tức nhìn chằm chằm vào mọi người trong đại sảnh, vì kế hoạch trong tộc nên nàng phải nhịn, hiện tại còn không phải lúc trở mặt với Lục gia.
- Hừ.
Triệu Tuệ hừ lạnh lần nữa, lập tức nói:
- Các ngươi đã có quyết định, cần gì phải để cho ta tới, Lục gia các ngươi tự quyết định là tốt rồi.
Nói xong Triệu Tuệ rời khỏi đại sảnh.
Thời gian trôi qua nhanh chóng, trong nháy mắt Lục Thiếu Du bế quan luyện đan đã năm ngày.
Mà lúc này tại trấn Thanh Vân trở nên náo nhiệt, vũ giả ở mấy thành trấn gần đó, còn có người trong các tiểu gia tộc đi tới trấn Thanh Vân, trong lúc nhất thời trấn Thanh Vân trở nên cực kỳ náo nhiệt, dòng người hối hả nhược xuôi, so với mấy ngày thường còn náo nhiệt hơn nhiều.
Trên đường, trong một tửu quán bên đường, mọi người đàm luận chỉ có một chuyện, chính là Vân Dương Tông tuyển đệ tử mới ba năm một lần, nhắc tới Vân Dương Tông, trên trấn Thanh Vân này không người nào không biết, thân là vũ giả cùng linh giả thì càng như sấm bên tai.