- Thiếu Du, đệ đi đâu bế quan, Lục gia có cung cấp địa phương bế quan đấy.
Lục Vô Song nói.
- Vô Song tỷ, đệ tự có nơi bế quan của mình, nơi này làm phiền tỷ chiếu cố.
Lục Thiếu Du nói ra, bản thân mình bế quan luyện chế đan dược, lựa chọn mật thất của Nam thúc thì tốt hơn.
- Vậy được rồi, ngươi phải chú ý một chút.
Lục Vô Song cũng không có nhiều lời, còn có một tháng nữa chính là tỷ thí trên trấn Thanh Vân, đúng là phải chuẩn bị sẵn sàng một chút.
Màn đêm buông xuống, Lục Thiếu Du lúc này đi tới mật thất kho chứa củi, thời gian mười ngày này hắn phải dốc sức liều mạng là có thể trả hết khoản nợ kia.
Xác định không có người nào ở chung quanh, Lục Thiếu Du lách mình tiến vào trong mật thất, lập tức trợn mắt há hốc mồm, Nam thúc đoán ra chính mình sẽ tới, bây giờ đang ở mật thất.
- Thế mà còn chưa có chết ah, tính ra mạng ngươi cũng lớn thật.
Lão bộc Nam thúc nói ra.
- Nam thúc, người dọa người sẽ hù chết người đấy.
Lục Thiếu Du nói nhỏ một tiếng, lập tức nghi ngờ nói:
- Làm sao thúc biết con bị người ta đánh trộm.
- Ta làm sao không biết, về sau ngươi đi ra ngoài nên cẩn thận một chút, lần này xem như ngươi mạng lớn.
Lão bộc Nam thúc nói ra.
- Nam thúc, thúc biết con gặp nguy hiểm cũng không ra tay, quá là không có tình người ah.
Lục Thiếu Du nói.
- Chẳng phải phụ thân của ngươi đã ra tay sao, ta ra tay làm cái gì, lại nói ta và ngươi có thân lắm sao, ngươi tới đây làm cái gì.
Lão bộc Nam thúc trừng Lục Thiếu Du nói ra.
- Ta tìm địa phương luyện chế đan dược, cũng chỉ có nơi này của thúc, thúc đừng có lên cơn keo kiệt.
Lục Thiếu Du cười nói, biết rõ Nam thúc sẽ không thực sự đuổi chính mình đi.
- Ngươi lần này hiển lộ vũ giả tam hệ, chỉ sợ là có lợi cũng có tệ, chính ngươi cẩn thận một chút, về sau đi ra ngoài cũng nên chú ý nhiều.