Nhìn chằm chằm vào bóng lưng Lục Thiếu Du, thần sắc Lục Trung ảm đạm, sau một lát nhìn Lục Thiếu Du di xa, lúc này mới thả người biến mất tại hậu sơn.
- Tiểu Long, ngươi không sao chớ.
Ôm tiểu Long ở lòng bàn tay, Lục Thiếu Du lo lắng không thôi, sợ tiểu Long bị thương.
Xuy xuy!
Lưỡi tiểu Long thân mật co duỗi trên tay Lục Thiếu Du, cái đầu nhỏ và ánh mắt đen nhánh nhìn qua Lục Thiếu Du, khẽ gật đầu, dường như nghe hiểu Lục Thiếu Du nói.
- Không có việc gì sao.
Lục Thiếu Du lại hoài nghi, thực lực hắc y nhân kia ít nhất cũng đạt tới Vũ Phách, tiểu Long bị đánh bay hai lần mà không có việc gì, phòng ngự của nó cũng quá mạnh rồi.
- Thiếu Du thiếu gia.
- Bái kiến Thiếu Du thiếu gia.
Sau khi quay về hậu viện, trên đường đi gặp được không ít người hầu, lúc này những người hầu này vô cùng tôn kính hành lễ, một câu thiếu gia, Lục Thiếu Du sau tế tổ đã không phải là thiếu gia củi mục trước kia, lúc này đã nhận tổ quy tông.
Lục Thiếu Du khẽ gật đầu, hắn tất nhiên không đi tính toán với đám người hầu này, lập tức trở lại trong đình viện.
- Nhanh lên, dùng chút sức cho ta!
- Đây là thứ công tử thích nhất, cũng đừng làm hư.
Giọng của Lục Tiểu Bạch vang lên trong tai Lục Thiếu Du, trong nội tâm khẽ giật mình, lập tức đi vào đình viện, chỉ thấy hơn mười người hầu đang mang không ít đồ đạc.
- Tiểu Bạch, ngươi làm cái gì vậy?
Thần sắc Lục Thiếu Du trầm xuống kinh ngạc hỏi.
- Công tử, phu nhân nói muốn tới tiền viện.
Lục Tiểu Bạch nói ra.
- Không đi tiền viện, dừng tay cho ta, mang đồ quay trở lại.
Lục Thiếu Du nói ra, bước chân nhanh chóng đi vào trong phòng.
- Mẫu thân, con không muốn đi tiền viện, chúng ta ở nơi này rất tốt mà.
Lục Thiếu Du tiến vào phòng thì nhìn thấy mẫu thân và Lục Vô Song đang thu thập đồ vật.