- Lục thiếu gia chờ một chút, ta bảo người đi chuẩn bị dược liệu.
Vũ chấp sự nói xong, hắn ra khỏi phòng nhỏ đi chuẩn bị dược liệu cho Lục Thiếu Du.
- Lục thiếu gia, lần này xem ra là muốn tham gia tỷ thí trấn Thanh Vân a.
Độc Cô Băng Lan nói.
- Độc Cô tiểu thư biết không ít ah, đúng thế, cứ nghe Vân Dương Tông là một trong tam tông tứ môn, ta cũng muốn đi xem xem.
Lục Thiếu Du nói ra.
- Gọi Độc Cô tiểu thư xem ra quá khách khí, về sau Lục thiếu gia cứ gọi ta là Băng Lan là tốt rồi.
Độc Cô Băng Lan nói nhỏ.
- Băng Lan tiểu thư.
Lục Thiếu Du cũng không có khách khí, nhưng mà trong lòng thì không được tự nhiên, xưng hô tiểu thư này ở kiếp trước mà gọi một nữ nhân khác, vận khí không tốt nói không chừng sẽ ăn tát, nhưng mà ở chỗ này thì không giống, mình cũng chỉ có thể nhập gia tùy tục.
- Ta sau này sẽ gọi Lục thiếu gia là Thiếu Du a, như thế không lạnh nhạt, Lục thiếu gia sẽ không để tâm chứ?
Độc Cô Băng Lan mỉm cười nói ra.
- Xin cứ tự nhiên.
Lục Thiếu Du nói nhỏ, chuyện này hắn tự nhiên không quan tâm nhiều.
- Lục thiếu gia, dược liệu ngươi cần đã chuẩn bị xong.
Vũ chấp sự cầm hai bao tới, bên trong là một đống dược liệu.
- Ta đây không quấy rầy, lần sau lại đến trả nợ.
Lục Thiếu Du nói xong, cầm theo hai bao dược liệu rời đi, rời khỏi Thiên Bảo Môn, vừa rồi giao năm mươi viên Quán Đính Đan, còn có hai nghìn kim tệ, lại thêm viên Tăng Nguyên Đan, Đề Khí Đan, còn có mười viên Quán Đính Đan lúc trước, hiện tại chính mình thiếu nợ Thiên Bảo Môn hẳn còn thiếu không nhiều, giữ lại tiền vốn, tối đa cũng chính còn lại bốn nghìn kim tệ, tăng thêm dược liệu mình luyện chế lần này, đoán chừng là có thể thanh toán sạch sẽ.
Đi tới một chỗ không người, Lục Thiếu Du nhanh chóng cầm dược liệu trong tay ném vào trữ vật giới chỉ, lập tức đi thẳng ra sau núi, tiểu Long ở tại hậu sơn thời gian không ngắn rồi.