Cộng thêm thân thể hai nữ vặn vẹo bên thân, cả hai thanh nhã và xinh đẹp, một vũ mị hấp dẫn, còn một là vưu vật, Lục Thiếu Du mặc kệ kiếp trước hay kiếp này đều là nam nhân bình thường, đang tuổi dương cương, đã bị cảnh này làm phản ứng, đây chẳng khác gì hấp dẫn song phi a!
- Công tử, tốt rồi, thương thế của ngươi có nặng hay không?
Lục Thiếu Du đi xuống bệ đá, Lục Tiểu Bạch đã xông lên.
- Không sao!
Lục Thiếu Du nói xong, nếu như nói mình tổn thương nhẹ, hai nữ không nâng mình nữa thì sao bây giờ? Trong lòng vẫn còn muốn chiếm chút tiện nghi đấy.
- Để ta xem!
Lục Tiểu Bạch lập tức bối rối, nhìn Lục Vô Song nói:
- Vô Song tiểu thư, ta sẽ cõng công tử trở về.
- Được rồi, ngươi cẩn thận một chút!
Lục Vô Song và Lục Mị hai nữ giao Lục Thiếu Du cho Lục Tiểu Bạch.
- Công tử, ta cõng ngươi trở về.
Lục Tiểu Bạch xung phong nhận việc nói ra.
- Được rồi, ta có thể tự mình đi!
Lục Thiếu Du trừng Lục Tiểu Bạch, chuyện tốt bị tên xui xẻo này phá hư, hắn định đạp cho thằng này vài cước.
- Thiếu Du, con sao rồi, bị thương nặng không?
La Lan thị vô cùng lo lắng tới bên cạnh Lục Thiếu Du, nhìn Lục Thiếu Du bị thương mà tâm thương yêu không dứt.
- Mẫu thân, con không sao, người yên tâm được rồi.
Lục Thiếu Du nói ra, chút thương thế này căn bản không ngại.
Lập tức mọi người quay về đình viện tại hậu viện, Lục Mị lần đầu tiên đi vào đình viện này, nhìn thấy hậu viện còn có chút không quen, nàng cũng chưa từng tới hậu viện.
- Thiếu Du, Quy Chân Đan này đệ ăn vào chữa thương đi, đây chính là hai ngàn kim tệ và Đề Khí Đan, là đệ thắng được, cầm đi!
Lục Vô Song giao cho Lục Thiếu Du hai viên đan dược một xanh một trắng, đan dược màu trắng chính là Lục Đông giao cho Lục Vô Song.