- Nhị tỷ, lời này không thể nói như vậy, thực lực Hải Minh không tệ, nhưng lại hơi hung ác, đối với người trong gia tộc lại ra tay không lưu tình, nếu phụ thân biết được, trong lòng cũng mất hứng.
Lục Tây nhàn nhạt nói ra, ai cũng nhìn ra, lúc này Chu Hải Minh ra tay với Lục Thiếu Du hoàn toàn không chút khách khí.
- Trong cuộc đọ sức này, nếu hoàn toàn nhường mà nói thì cần gì đọ sức.
Sắc mặt Lục Nam run rẩy một ít, lập tức không dám nói thêm cái gì.
Trên bệ đá bóng người qua lại, chân khí giao thoa, từng đạo chân khí màu vàng ngẫu nhiên ngưng tụ trong lòng bàn tay Chu Hải Minh, cuối cùng trực tiếp đánh vào mặt đất, trên bệ đá bị đánh ra không ít hố sâu và khe hở.
Lục Vô Song nhíu mày, cũng nhìn ra thực lực Lục Thiếu Du kém hơn Chu Hải Minh không ít, cách xa nhau tứ trọng, thực lực này cách biệt không nhỏ.
- Đừng chạy.
Theo thời gian trôi qua, Chu Hải Minh càng đánh càng xao động, hắn vẫn không đuổi kịp Lục Thiếu Du, cũng chỉ có bất đắc dĩ hét lên.
- Có bản lĩnh thì đuổi theo đi, tốc độ của ngươi chậm như rùa đen vậy.
Lục Thiếu Du quay đầu lại cười nói.
- Ha ha.
Lập tức ở chung quanh có không ít người vây xem cười rộ lên.
- Tiểu tử, ta sẽ không bỏ qua cho ngươi.
Chu Hải Minh làm sao mà nhịn được, lập tức giận dữ, thủ ấn trong tay biến ảo, chân khí quanh người tuôn ra.
- Rốt cục phải dùng toàn lực sao?
Sắc mặt Lục Thiếu Du trầm xuống không dấu vết, hắn vẫn đang chọc giận Chu Hải Minh, chính mình chỉ có tìm cơ hội mới có thể chiến thắng, hơn nữa còn phải một kích tất trúng mới được..
- Xuyên Sơn Chưởng!
Chu Hải Minh quát một tiếng, từng đạo chưởng ấn và chân khí màu vàng hội tụ lại, ngay tại lúc đó sắc mặt của hắn tái đi vài phần, cuối cùng hơn mười đạo chưởng ấn phong tỏa cả phiến không gian này, cổ tay run lên, hơn mười đạo chưởng ẩn lướt qua, khí tức cường hãn vạch phá không khí, mang theo cát bụi đá vụn bay theo gió.