Trên người Lục Vân tỏa ra ánh sáng quanh quẩn, chân khí lập tức hóa thành sóng nước ngập trời, ầm ầm bao phủ Lục Thiếu Hổ.
- Đại địa thổ thuẫn.
Lục Thiếu Hổ hét lớn một tiếng, thủ ấn trong tay biến hóa, chân khí quanh người hình thành thổ thuẫn kỳ dị, sóng nước chung quanh không cách nào vượt qua, sóng nước cao một phần thì thổ thuẫn cao một phần.
- Mộc chi đằng.
Trong thổ thuẫn lập tức xuất hiện hơn mười đầu thanh đằng bằng ngón tay cái, tốc độ cực nhanh, lập tức xuyên qua sóng nước tấn công Lục Vân.
Sắc mặt Lục Vân đại biến, thân thể mềm mại lập tức lùi nhanh lại, thủ ấn biến hóa, mấy đạo thủy tiễn bắn thẳng ra.
Thủy tiễn b*n r* đụng vào thanh đằng, thanh đằng lập tức uể oải vài phần, nhưng mà mấy thanh đằng khác bao vây người Lục Vân, cuốn lấy Lục Vân cực kỳ chặt chẽ, làm cho nàng không cách nào nhúc nhích.
- Lục Vân tỷ, đắc tội.
Lục Thiếu Hổ nói nhỏ, trong thần sắc mang theo ngạo nghễ, tất cả biến mất, hất trường bào hoa lệ đi xuống.
- Vũ giả song hệ, hai chủng vũ kỹ hoàn toàn bất đồng phối hợp với nhau, uy lực đại tăng, làm cho đối thủ cũng khó lòng phòng bị.
Lục Thiếu Du thầm nghĩ trong lòng, Lục Thiếu Hổ này đúng là có chút bổn sự, Lục Thiếu Hổ có thổ hệ vũ kỹ, lại có mộc hệ vũ kỹ, đáng tiếc chính mình chỉ có thổ hệ vũ kỹ Khai Sơn Chưởng, thân là vũ giả toàn hệ lại không có vũ kỹ nào khác, chuyện này làm cho Lục Thiếu Du cảm thấy nội tâm phiền muộn.
Chính mình cũng từng hỏi qua Nam thúc muốn vũ kỹ thuộc tính khác, Nam thúc bảo hắn tự tìm, còn nói lúc này còn không phải thời điểm tìm hiểu nhiều vũ kỹ khác, tạp mà không tinh, tất cả đều là nói nhảm, không dùng được gì.
- Lục Thiếu Hổ chiến thắng, Lục Vân bị thua.
Trưởng lão áo xám lớn tiếng tuyên bố, kết quả này với hắn mà nói không có gì ngoài ý muốn.