- Ta đúng là muốn nhìn ngươi mang người đi thế nào.
Lục Vô Song hừ lạnh một tiếng, cổ tay trắng giơ lên, rút Thanh Vân Kiếm ra, kiếm minh ông ông, thần kiếm ba thước hàn quang um tùm.
- Ngươi đoán thử coi, ta có dám giết ngươi hay không.
Lục Vô Song kiếm chỉ Triệu Đại, lạnh nhạt nói một tiếng.
- Vô Song tiểu thư tất nhiên dám giết ta, nhưng mà...
Sắc mặt Triệu Đại lập tức đại biến, hắn lui ra xa vài bước, thực lực của hắn cũng không cao hơn Lục Vô Song, Lục Vô Song hiện tại chính là Vũ Sư, hắn mới Vũ Sĩ mà thôi, từ địa vị Lục Vô Song chính là người thiên phú mạnh nhất thế hệ trẻ Lục gia, hắn không thể trêu vào, nếu không đến lúc đó phu nhân cũng khó mà bảo vệ mình được.
Hơi lui ra sau hai bước, Triệu Đại nói:
- Vô Song tiểu thư, ngươi cần phải nghĩ rõ ràng, cho dù ngươi giết ta, đến lúc đó cũng sẽ có không ít phiền toái, ta dầu gì cũng là người Triệu gia.
- Ngươi cũng biết ngươi là người Triệu gia, đừng quên, nơi này chính là Lục gia, cút cho ta!
Lục Vô Song trách mắng một tiếng, nếu thật giết Triệu Đại này, nàng đúng là có cố kỵ.
- Nơi này là Lục gia, mà giết người thì đương nhiên phải bị trách phạt, Vô Song, chẳng lẽ ngươi muốn che chở Lục Thiếu Du hay sao?
Nhưng vào lúc này ba đạo thân ảnh xuất hiện ở cửa đình viện.
Trong ba người, người đi đầu mặc một bộ cẩm bào, chải búi tóc cao, nhìn qua quý khí mười phần, trong mắt đầy âm lãnh, cho người ta cảm giác lạnh lẽo, nha hoàn hai bên mặc váy dài.
- Bái kiến tiểu thư.
Triệu Đại, Triệu Nhị lập tức hành lễ, đám nô tài khác nhìn thấy phu nhân thì cúi người thi lễ, miệng nói:
- Bái kiến phu nhân.
- Triệu Tuệ.
Hàn ý trong mắt Lục Thiếu Du hiện ra, người này không phải người ai khác, chính là vợ cả của phụ thân, tiểu thư Triệu gia, vốn Lục Thiếu Du không thể tu luyện chính là do nàng ban tặng.