Luyện hóa cỗ năng lượng này tiến vào trong đan điền Lục Thiếu Du bỏ ra hai canh giờ nhưng lượng chân khí tăng lên dường như không thể giúp hắn tiến bộ, thực lực vẫn dừng ở cấp độ Vũ sĩ.
- Hô..
Lục Thiếu Du phun ra một ngụm trọc khí, mở hai mắt, trong mắt hiện lên tia ảo não. Một viên Quán Đính Đan có giá năm mươi kim tệ nhưng với mình lại không có nhiều tác dụng.
Tuy Lục Thiếu Du đã sớm nghĩ đến khi đạt cấp độ Vũ sĩ thì phải sử dụng đan dược cao cấp hơn mới tiến bộ được nhưng lúc này vẫn tránh không được có chút ảo não. Như vậy đồng nghĩa với việc mình phải cần nhiều kim tệ hơn nữa, cộng thêm việc nợ Thiên Bảo Môn tám ngàn sáu trăm kim tệ, xem ra, mình còn khổ cực dài dài a.
- Vèo...
Một âm thanh truyền đến, Tiểu Long liền nhảy đến từ sau lưng Lục Thiếu Du, rơi vào lòng bàn tay, thân mật nhìn hắn.
- Ngươi ăn no rồi a?
Lục Thiếu Du nói nhỏ, ngoài miệng Tiểu Long vẫn còn vết máu nhàn nhạt, xem ra nó vừa ăn động vật còn sống.
Tiểu Long gật nhẹ đầu sau đó lập tức chui vào tay áo Lục Thiếu Du, quấn ở trên tay hắn.
Thu thập một chút, Lục Thiếu Du ra khỏi núi, dự định ngày mai đem Quán Đính Đan còn lại trong người bán đi, bây giờ hắn giữ lại cũng không có tác dụng gì. Sau này nên nghĩ cách luyện chế nhị phẩm đan dược, với tu vi hiện tại của hắn chỉ có nhị phẩm đan dược mới có thể phát huy hiệu quả. Nhưng mà, nhị phẩm đan dược hắn chưa từng thử luyện chế, không biết có thể thành công hay không?
Trở lại đình viện lần nữa Lục Thiếu Du phát hiện mẫu thân chưa về, bình thường vào giờ này người đã từ phòng giặt quần áo trở về rồi a. Trong lòng Lục Thiếu Du có chút nghi hoặc.
- Đi xem sao.
Lục Thiếu Du quyết định đến phòng giặt quần áo xem sao, thuận tiện đi đón mẫu thân, nghĩ đến mẫu thân vẫn còn làm việc trong phòng giặt quần áo thì Lục Thiếu Du lại đau xót. Mình phải ẩn nhẫn đến khi nào thì mới để mẫu thân thoát khỏi tất cả những việc này đây?