*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Nhìn thấy một màn này, sắc mặt của Dương Mạn cùng Vương Lương lập tức trở nên khó coi. Giá tiền của Thanh Nguyệt Kiếm hai người đều biết rõ, nếu là mấy trăm, một nghìn kim tệ thì bọn họ cũng có thể bỏ ra được, nhưng tám ngàn sáu trăm kim tệ thì không có cách nào lấy ra được.
Lục Vô Song cũng kinh ngạc, thanh kiếm này nàng đã sớm nhìn thấy nhưng giá tiền thì nàng không đủ sức mua. Trong Trấn Thanh Vân này số người chịu bỏ kim tệ ra mua kiếm này tuyệt đối không nhiều, cho dù có cũng là người của của đại gia tộc, nhưng các gia tộc trong Trấn Thanh Vân chỉ sợ cũng tiếc bỏ ra tám ngàn sáu trăm kim tệ để mua một thanh kiếm.
Mà nhưng người cùng lứa trong thế hệ trẻ của các gia tộc thì càng không mua nổi. Tuy nàng là một trong số những hậu bối được sủng ái ở Lục gia nhưng số kim tệ bình thường Lục Vô Song có thể sở dụng cũng không vượt quá 300 kim tệ, mà 300 kim tệ đã là con số không nhỏ, đây chính là tiền công một năm của 600 nô bộc rồi.
- Thiếu Du, được rồi, chúng ta trở về đi.
Lục Vô Song nhìn Lục Thiếu Du, Thanh Nguyệt Kiếm này, nếu nói nàng không thích là giả, thân là Vũ giả làm gì có chuyện không yêu binh khí? Huống chi là nàng tu luyện Vũ kỹ là kiếm kỹ, như vậy thì càng ưa thích Thanh Nguyệt Kiếm, một thanh kiếm do cường giả Linh Phách luyện chế, trong Trấn Thanh Vân này, người có được binh khí do Linh Phách luyện chế cũng không có mấy người.
- Vô Song tỷ, cầm lấy.
Lục Thiếu Du đem Thanh Nguyệt Kiếm giao cho Lục Vô Song, sau đó nói với Vũ chấp sự:
- Vũ chấp sự, sổ sách này qua mấy ngày nữa ta qua tính toán được chứ?
- Không có vấn đề, Lục thiếu gia lúc nào đến cũng được.