- Vù vù...
Trong phút chốc, một ngọn lửa đã hùng dũng bay được mấy mét. Sau đó, ngọn lửa rực cháy trong nháy mắt đã bị dập tắt trong tay của Nam thúc.
- Xì...
Lục Thiếu Du đang đắc ý, thì chợt thấy ở phía trên Nam thúc được bao vây bởi một tầng nước, rồi từng lớp nước đổ xuống dưới, ngọn lửa trong nháy mắt bị dập tắt.
- Chút tài mọn.
Nam thúc trừng mắt nhìn Lục Thiếu Du, trên mặt tựa như là một vết bẩn màu đen, chắc là bị ngọn lửa lướt qua để lại.
- Nhớ kỹ, linh lực cực mạnh, nó sẽ tấn công trực tiếp vào linh hồn của người, chứ không phải thể chất bên ngoài, Linh giả lúc cận chiến, nếu không chú ý, thì có thể tạo cho đối phương cơ hội để tấn công, về sau hãy hết sức chú ý.
Nam thúc nghiêm mặt nhìn Lục Thiếu Du nói.
- Con biết rồi, Nam thúc.
Lục Thiếu Du đáp, mình là Linh Vũ song tu đích thực, khi cận chiến khả năng đánh được Linh giả cũng khá lớn.
- Bất quá, đôi khi bị đánh bất ngờ, ngươi cũng có thể thi triển một chút chiêu thức, nhưng nhớ kỹ, thực lực của ngươi, nhất định phải che dấu. Nếu mà thực lực của ngươi bị lộ, thì sẽ có rất nhiều người muốn ngươi chết, và đó chính là khoảng thời gian nguy hiểm nhất đối với ngươi.
Nam thúc tiếp tục nói.
Lục Thiếu Du khẽ gật đầu, lời nói của Nam thúc là hoàn toàn đúng, nếu thực lực bị lộ bên ngoài, thì con đường về sau của mình sẽ rất nguy hiểm. Cho dù là thế nào đi chăng nữa, nhất định mình cần phải có một quân át chủ bài.
- Tính đến hôm nay đã là một tháng, ngươi đã qua cửa rồi, về sau, ngươi không cần tới nơi này nữa.
Sau đó Nam thúc chăm chú nhìn Lục Thiếu Du, thấm thía mà nói.
- Nam thúc, con còn kém lắm, còn có rất nhiều thứ con muốn thúc dạy cho.
Lục Thiếu Du nói.
- Nhớ kỹ, một cường giả là phải dựa tự mình rèn luyện mà đạt được, và tuyệt đối không phải là qua dạy dỗ. Bây giờ, ngươi cũng là Linh sĩ, Vũ sĩ, coi như là ngươi đã vào hàng ngũ Linh giả, con đường về sau của ngươi còn rất dài, cũng chỉ đủ cho ngươi một mình bước đi.