- Tiểu tử, giở thủ đoạn à, ngươi lại còn non lắm.
Nam thúc nói lớn, đồng thời, một đường thân ảnh hiện ra, rồi một đường quyền ấn lần nữa đánh ra, làm dao động cả không khí trong mật thất, sau đó hung hăng đánh về hướng phía Lục Thiếu Du.
- Ầm!
Một tiếng nổ phát ra sau đó, khiến Lục Thiếu Du loạng choạng lui về phía sau mấy bước mới đứng vững được.
- Ồ.
Nam thúc trong mắt lộ ra sự ngạc nhiên, với một quyền oanh kích được đánh ra, Lục Thiếu Du chắc cũng phải thuộc lục trọng tầng thứ Vũ đồ đích thực thì mới có thể tiếp được chiêu này. Quyền này là dùng Vũ sĩ Nhất trọng đích thực lực, mặc dù chưa thành thục nhưng có thể thi triển được chiêu thức này để đỡ chiêu của Nam thúc thì thực lực cũng có thể lợi hại hơn Vũ sĩ vài phần. Lục Thiếu Du có thể tiếp được, quả là làm cho người ta giật mình.
- Lão đầu tử, ta e rằng người ra quyền quá sớm rồi.
- Ta không tin rằng hôm nay ta không đánh được ngươi.
Lục Thiếu Du khẽ quát một tiếng, chủ động triển khai công kích. Lục Thiếu Du vừa khai triển chiêu thức và nói chơi vài câu để cho Nam thúc luống cuống chân tay một chút.
Trải qua nửa tháng, bây giờ Lục Thiếu Du cũng có chút vui thú với việc huấn luyện, chỉ cần có thể đánh được Nam thúc một chút, cũng đã là thành công. Về phần bị đánh, Lục Thiếu Du cũng dần thấy đó là thói quen, dù sao thì mỗi ngày có Tẩy Tủy Đan cho mình ngâm tắm, nên mình cũng là càng lúc càng không biết đau đớn.
Trước kia, một quyền của Nam thúc làm cho Lục Thiếu Du đau thấu vào tận tâm, nhưng bây giờ thì chỉ có vẻ hơi nhói đau một chút.
- Khai Sơn chưởng.
Thừa lúc có cơ hội, Lục Thiếu Du xoay người chìm khí, sau đó ầm ầm đánh ra một chưởng ấn.
- Tiểu tử, ngươi còn không phải đối thủ của ta đâu.
Người lão bộc Nam thúc khẽ mĩm cười nói, vung quyền ấn từ trong tay ra.