Sau đó, Lục Thiếu Du quay lại gian phòng của mình, sắc trời có chút sáng ửng hồng. Lập tức, hắn lấy ra một cái chậu gỗ thật lớn, đổ đầy nước vào bồn, lấy trong bình ngọc ra một viên Tẩy Tủy Đan ném vào trong chậu.
- Xuy xuy...
Sau khi khi ném Tẩy Tủy Đan vào, đột nhiên nước trong chậu gỗ lớn đã biến thành màu xanh, mùi thuốc nồng nặc, đồng thời trong chậu nước bắt đầu xuất hiện rất nhiều bọt khí nóng.
- Tam phẩm đan dược này dùng để ngâm tắm, nếu bán đi, giá tiền hẳn phải rất cao.
Lục Thiếu Du trong lòng hơi chút mỉm cười, đan dược này rất có lợi với mình, cũng không thể đem bán. Sau đó, hắn liền l*t s*ch quần áo ra. Nhìn trên thân mình thấy máu ứ đọng thành một mảng, Lục Thiếu Du cảm thấy đau lòng cho chính mình. Nam thúc ra tay đúng là không khách khí ah. Nghĩ xong hắn liền nhảy vào trong chậu gỗ.
Lục Thiếu Du cũng cảm giác được dòng nước ấm ôn hòa thấm vào chỗ bị ứ máu trên da thịt, đột nhiên có một cảm giác tê dại bò khắp trên da hắn.
- Thật thoải mái.
Lục Thiếu Du nhắm hai mắt lại, hít một hơi sâu, như là tắm suối nước nóng, loại nước này còn có vô số nhiệt khí dễ chịu, tựa như là bò dọc theo lỗ chân lông đi vào trong cơ thể của mình.
Những hơi nóng này đang làm dịu gân cốt trong cơ thể của mình, giống như là mát xa vậy. Hít sâu một hơi, Lục Thiếu Du hưởng thụ sự dễ chịu từ Tẩy Thủy Đan, đồng thời biết được tác dụng của đan dược này.
Cứ như thế, Lục Thiếu Du từ từ nhắm mắt hưởng thụ, nằm thẳng cẳng ở trong chậu gỗ, không nhúc nhích, để mặc cho hơi nóng chui vào thân thể của mình. Một đêm thật đúng là tra tấn, cuối cùng cũng được nghỉ ngơi, bây giờ hắn có vẻ đang ngủ như có mộng đẹp.
- Thiếu Du, có rời giường hay không?