Lão đại ma đến từ Vạn Uyên Bình Nguyên kia, sau khi rời khỏi Viêm Ma Cung, liền ngay lập tức quay về phía khu vực biên giới của Vùng Đất Lưu Huỳnh.
Không gian tại đó vốn đang vặn vẹo, méo mó, tựa như một tờ giấy bị vò nát rồi lại vuốt phẳng.
Một khe nứt không gian màu đen kịt, lẳng lặng tồn tại ở đó.
Không hề có bất kỳ dấu hiệu của sự ổn định, nhưng cũng không bị khép lại bởi quy tắc của thế giới vật chất.
Long ma bước tới, nhẹ nhàng đặt tay lên mép khe nứt.
Giống như đang chạm vào mặt nước, những gợn sóng đen ngòm lập tức tỏa ra xung quanh.
Nó cúi thấp đầu, thì thầm một câu bằng thứ ngôn ngữ ác ma cổ Lão đầy ma mị.
Ngay sau đó, thân hình của nó bắt đầu trở nên mờ ảo, rồi từng chút một chìm vào trong khe nứt.
Phía bên kia của khe nứt.
Đó không phải là một tầng vực thẳm nào, mà là một vương quốc tăm tối được xây dựng dựa trên sự sụp đổ và hỗn loạn.
Từng tòa tháp cao vút đâm thẳng vào bầu trời, được xây dựng từ xương cốt của vô số sinh vật, trên đỉnh tháp, những ngọn lửa xanh ma mị vẫn đang rực cháy không ngừng nghỉ.
Một dáng hình cao lớn đang đứng đó.
Khoác trên mình tấm áo choàng đen, che khuất hoàn toàn khuôn mặt, chỉ lộ ra một đôi mắt tỏa ra ánh nhìn thấu tận xương tủy.