Tiên Linh Hoang Dã, Thúy Lục Hương Viên.
Trên mặt đất mọc lên từng khóm dương xỉ khổng lồ, dòng suối uốn lượn chảy ra từ gốc dương xỉ, mặt nước lấp lánh ánh sáng bàng bạc, tựa như ánh trăng tan chảy rải xuống mặt đất, tỏa ra mùi hương của mật ong rừng và hoa tươi.
Ở đằng xa.
Một sân khấu hình tròn được kết bằng vô số dây leo nhô lên từ mặt đất.
Dây leo to bằng cổ rồng, quấn quýt, leo trèo vào nhau, tạo thành những tầng khán đài hình vòng cung xung quanh.
Trên khán đài chật kín các tinh linh.
Những tinh linh Pixie nhỏ nhắn, tinh linh hoa với đôi cánh chuồn chuồn, tinh linh cây toàn thân phủ đầy rêu xanh… Bọn họ chen chúc nhau, cười đùa ríu rít, ồn ào náo nhiệt, bầu không khí sôi động như trẩy hội.
Và ở giữa sân khấu trung tâm, là Yêu Tinh Long Vera.
Lúc này, thể hình của cô nàng tuy không thay đổi nhiều, nhưng tổng thể đường nét đã biến hóa thành hình dáng của Hồng Thiết Long.
Toàn thân vảy giáp xếp lớp, đường nét cơ bắp cuồn cuộn, toát lên tư thế không giận tự uy.
Cô nàng thậm chí còn mô phỏng theo điệu bộ của Hồng Thiết Long, cằm hơi hếch lên, ánh mắt từ trên cao nhìn xuống.
“Run rẩy đi! Tà thần!”
Hồng Hoàng Đế phiên bản Vera há miệng, phát ra một tiếng gầm.
Phía đối diện, vài con Pixie hóa trang thành Tà Long Vệ đập cánh phành phạch, run lẩy bẩy lùi về phía sau, động tác vô cùng khoa trương, cánh đập bồm bộp, trên mặt cố nặn ra vẻ kinh hãi tột độ.
“Đáng, đáng sợ quá!”
Một con Pixie hét lên chói tai, “Hồng Hoàng Đế đến rồi! Chúng ta không phải là đối thủ của ngài!”
“Rút lui! Mau rút lui!”
Một con Pixie khác quay người định bỏ chạy.
Nhưng Vera còn nhanh hơn.
Cô nàng đuổi theo, đạp một cước lên cái đuôi của “Tà Long Vệ” tụt lại phía sau cùng.
“A! Hồng Hoàng Đế mạnh quá, ta chết mất thôi!”
Con Pixie kêu lên một tiếng thất thanh cường điệu, sau đó ngã chổng vó lên trời, ngoẹo đầu thè lưỡi, giả chết, mắt còn lén lút hé ra một khe nhỏ, liếc nhìn phản ứng của khán giả.
“Một con!”
Yêu Tinh Long ngửa mặt lên trời gầm thét, giọng nói đầy vẻ đắc ý, “Chó săn của Long Hậu, cũng chỉ đến thế mà thôi! Còn ai nữa? Còn ai muốn đến nộp mạng nữa không?”
Trên khán đài bùng nổ một trận cười và tiếng vỗ tay.
Các tinh linh vỗ tay rào rào, có kẻ thậm chí còn nhún nhảy cắc cớ.
Trên sân khấu, dưới sự dẫn dắt của Phong Bạo Long, ngày càng nhiều Tà Long Vệ tuôn ra.
Một con Ngũ Thủ Ác Long do nhiều tinh linh cây hợp sức đóng giả xông ra từ phía bên phải sân khấu, năm cái đầu cấu tạo từ cành cây lắc lư nghiêng ngả, trong miệng phát ra tiếng gầm gừ non nớt.
Biểu cảm của mỗi cái đầu đều khác nhau.
Hoặc hung tợn, hoặc gớm ghiếc, hoặc nham hiểm… Riêng cái đầu Bạch Long vì cành cây buộc không chặt nên trông có vẻ hơi buồn cười.
“Xông lên!”
“Giết chết Hồng Hoàng Đế!”
Đám Tà Long Vệ hò hét, ùa lên tấn công.
Vera không hề hoảng hốt.
Cô nàng trước tiên dùng một vuốt đánh ngã Phong Bạo Long đi đầu, sau đó xoay người vung đuôi quật ngã một vòng Tà Long Vệ, những tinh linh bị quét trúng bay tứ tán như những con ky bowling, treo lủng lẳng trên dây leo, hoặc rơi tõm vào lòng khán giả, gây ra một tràng cười vang dội.
Tiếp đó, Vera dang rộng đôi cánh, toàn thân tỏa ra ánh sáng chói lòa.
Đương nhiên, đó chỉ là ảo ảnh do ma thuật tạo ra, nhưng đối với những khán giả tinh linh bên dưới, hiệu ứng như vậy đã đủ sức rung động.
“Ác thần đến từ Địa Ngục.”
Hồng Hoàng Đế bước những bước chân nghênh ngang, hướng về phía rồng năm đầu, trong miệng cười gằn ha hả.
“Bernardo không phải là nơi ngươi nên đến!”
Nàng giơ một chân trước lên, chỉ thẳng vào rồng năm đầu, dõng dạc tuyên bố, “Nhưng đã đến rồi, thì haha! Chuẩn bị tinh thần đi, Hồng Hoàng Đế vĩ đại, sẽ ở ngay tại đây nghiền nát ngươi nha!”
“Hay quá!”
Khán đài bùng nổ một tràng hò reo.
Các tinh linh dán mắt không rời, hoàn toàn bị màn biểu diễn trước mắt thu hút.
Ở đằng xa, trên đỉnh của một ngọn dương xỉ khổng lồ cao chót vót.
Galos đứng trên một cành cây thô ráp, hai tay khoanh trước ngực.
Lúc này hắn đang ở trong hình thái giống con người, thân hình vạm vỡ, vai lưng rộng rãi, mái tóc màu đỏ sẫm được ráng chiều nhuộm thêm một tầng tím nhạt. Hắn mặc một bộ đồ săn bắn màu đen, đường nét cơ bắp ở ngực và bụng hiện rõ mồn một, cổ tay áo xắn lên đến khuỷu tay, lộ ra cẳng tay gân guốc.
Nhìn màn biểu diễn trên sân khấu hệt như một vở kịch nói.
Khóe mắt Galos khẽ giật giật, vẻ mặt cạn lời.
Đúng lúc này.
Bên cạnh hắn, một bóng dáng khác nhẹ nhàng đáp xuống một cành cây khác.
Deborah.
Tuổi tác của nàng lớn hơn Galos một chút, nhưng trong hình dạng con người thì vẫn như ngày nào.
Nhỏ nhắn xinh xắn, hoạt bát như một thiếu nữ thanh xuân.
Mái tóc dài xõa xuống tận eo, đuôi tóc hơi uốn cong, được ráng chiều nhuộm lên một sắc màu ấm áp.
Nàng mặc một chiếc váy ngắn màu xám bạc, gấu váy vừa vặn qua đầu gối, để lộ bắp chân thon thả trắng ngần, chân đi một đôi bốt ngắn màu nâu sẫm, trên mặt bốt dính vài chiếc lá dương xỉ xanh mướt.
Deborah nghiêng đầu nhìn Galos, khóe môi vẽ lên một đường cong trêu chọc.
“Thật không ngờ nha.”
“Hồng Hoàng Đế của chúng ta, nhanh như vậy đã có thể đạp thần linh dưới chân rồi, ta có nên hành lễ với ngài không nhỉ? Có nên gọi ngài là bệ hạ vĩ đại không?”
Galos quay đầu nhìn thiếu nữ Xích Ngân Long, khẽ lắc đầu.
“Trong chuyện này có quá nhiều yếu tố phóng đại rồi.”
Hắn nghiêm mặt nói: “Đánh bại một cỗ hóa thân và đánh bại một vị thần thực sự, là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau, huống hồ, đó thậm chí còn không được coi là hóa thân, chỉ là một vật chứa tạm thời do một luồng tinh thần giáng xuống mà thôi.”
“Hiện tại ta vẫn chưa thể làm kẻ thù của một vị thần thực thụ được đâu, còn kém xa lắm.”
Nói xong, Galos thu hồi ánh mắt, lại nhìn về phía sân khấu nơi Yêu Tinh Long đang la ó om sòm, vừa đấm vừa đá Ngũ Thủ Ác Long.
“Nhưng…”
Hắn chuyển hướng câu chuyện, nói: “Chỉ là hiện tại không làm được thôi, trong một tương lai xa xôi, ta sẽ khiến chư thần phải câm lặng, vạn vật phải tôn kính.”
Giọng điệu không hề sục sôi, thậm chí có thể nói là rất bình thản.
Như thể đang nói về một điều chắc chắn sẽ xảy ra, chứ không phải đang bộc bạch một hoài bão to lớn nào đó.
Phía đối diện, Deborah im lặng vài giây, rồi khẽ bật cười.