Những đám mây chì dày đặc sà thấp xuống, gần như có thể chạm tay tới, gió mưa lạnh lẽo rơi xối xả không ngừng. Những hạt mưa to như hạt đậu đập vào lớp vảy thép của con rồng, vỡ tan tành, hóa thành hơi nước bốc lên dọc theo thân hình đồ sộ.
Gorath đã bị giam cầm trong móng vuốt sắt thép của Vua Sắt Nung. Ban đầu, hắn vẫn điên cuồng giãy giụa, miệng không ngừng gầm thét đầy phẫn nộ. Nhưng khi mọi kháng cự đều trở nên vô nghĩa, cơn thịnh nộ của hắn dần tan biến, ánh mắt đỏ ngầu cũng nhạt dần.
Hắn ngừng vùng vẫy vô ích.
Ngẩng đầu khổng lồ lên, Gorath nhìn thẳng vào đôi mắt rồng thăm thẳm của Hồng Thiết Long, trong mắt không hề có sự sợ hãi của kẻ sắp chết, mà chỉ trào ra lòng căm hận ngùn ngụt: “Đồ tạp chủng đáng chết! Trong người mày chảy dòng máu của tao! Sức mạnh của mày, sự tồn tại của mày, đều nhờ tao mà có!”
“Giờ mày dám quay lại giết chính nguồn cội của mình! Đồ bất hiếu vô ơn!”
Hồng Thiết Long chỉ khẽ nghiêng đầu, im lặng, thân hình đồ sộ bất động giữa mưa gió, sự tĩnh lặng ấy khiến người ta rợn người.
Đột nhiên, giọng Gorath thay đổi.
Gương mặt hung ác bỗng nở nụ cười nịnh bợ, giọng điệu trở nên dịu dàng lạ thường: “Con trai ngoan… lúc nãy… là ta quá kích động, nói mấy lời vu vơ.”
“Vô ơn? Đó vốn là đức tính của tộc Ác Long chúng ta! Mày làm rất tốt, rất xuất sắc!”
“Nghĩ tới tình phụ tử máu mủ, tha cho ta đi. Chúng ta có thể hòa giải, từ nay không dây dưa gì nữa, được không?”
“Vùng hoang dã này, tương lai có thể do hai cha con chúng ta cùng thống trị!”
Hồng Thiết Long vẫn im lặng.
Nụ cười Gorath đóng băng, rồi tan chảy như tuyết, biểu cảm đột ngột âm trầm: “Đồ tạp chủng! Mày muốn nghe ta van xin khóc lóc chứ gì?”
“Ha! Những lời mềm yếu lúc nãy khiến mày sướng rồi à? Không! Đó chỉ là trò đùa của lão tử thôi!” Ánh mắt hắn lại trở nên hung dữ.
“Đừng tưởng thế này là mày thắng!”
“Ta thề! Gorath này dù có rơi xuống địa ngục tận cùng, cũng sẽ gặp lại mày! Nhất định sẽ có ngày cha con ta tái ngộ!”
“Lúc đó, ta không chỉ bẻ cổ mày! Ta còn sẽ nghe tiếng rên siết của mày, xé xác mày từng mảnh! Cho mày nếm trải nỗi đau vô tận!”
Bị chính con ruột đánh bại, kết cục thảm hại khiến Gorath tràn ngập phẫn uất. Hắn khi thì hạ mình cầu xin, khi thì điên cuồng chửi rủa, khi thì phát ra lời đe dọa độc ác, tinh thần rõ ràng đang trong trạng thái hỗn loạn điên cuồng.
Garos từ đầu đến cuối vẫn giữ im lặng.
Nhưng thực ra, đó không phải là thái độ cố ý.
Trong lòng hắn lúc này đang bị ngọn lửa cuồng nộ thiêu đốt. Không phải lửa thật, mà là thứ hỏa diễm bốc lên từ hư vô, chứa đựng sự tàn bạo và điên loạn khó tả, khiến tầm nhìn của hắn phủ một lớp máu mờ ảo. Những hạt mưa rơi xuống dường như cũng hóa thành máu đặc quánh.
Trong tai hắn văng vẳng vô số tiếng thì thầm đầy mê hoặc, xúi giục hắn giết chóc, hủy diệt, buông thả cơn thịnh nộ nguyên thủy nhất, xé nát tất cả trước mắt.
Từ khi Gorath nổi điên, Garos đã không tránh khỏi bị ảnh hưởng bởi cơn thịnh nộ đó. Suốt quá trình chiến đấu kịch liệt, hắn không có thời gian ổn định tinh thần, xua tan ảnh hưởng tiêu cực này.
Theo thời gian, cơn giận dữ trong lòng không những không nguôi, mà còn như được tiếp thêm nhiên liệu, càng thêm cuồng bạo, chỉ tạm thời bị ý chí mạnh mẽ của hắn kìm nén, ẩn giấu sau vẻ ngoài bình lặng.
Và giờ, khi trận chiến kết thúc, tất cả bùng nổ.
Loại xâm nhập tâm linh sâu sắc này tuyệt đối không nằm trong khả năng của Dã Long. Không nghi ngờ gì, đó là do Điên Hỏa gây ra.
Thực tế, chính vì Điên Hỏa gây nhiễu loạn tâm trí những kẻ vây công, khiến đội hình vây ráp mất phối hợp, mạnh ai nấy đánh. Nếu không, tập hợp lực lượng mọi người, việc giết Gorath vốn nên dễ dàng hơn nhiều.
“Tại sao ta lại cảm thấy khó kiềm chế cơn giận đến vậy?”
Garos gắng gượng tập trng tàn dư lý trí, cố gắng trấn tĩnh nội tâm đang hỗn loạn. Hắn cúi đầu nhìn lại thân thể đầy thương tích của mình.
Trên người hắn dính đầy máu, một phần từ những vết thương sâu thấy xương của chính mình, một phần thuộc về Gorath. Dòng máu rồng nóng hổi chảy theo mưa, dường như một phần đang thẩm thấu qua vết thương, hòa nhập vào cơ thể hắn.
“Điên Hỏa… nó thông qua máu của Gorath làm môi giới, chuyển sang ta?”Hãy tôn trọng công sức converter tại webtruyenchu.com
Hồng Thiết Long linh cảm được điều gì đó. Hắn mơ hồ nhận ra, mỗi lần tiếp xúc gần với Gorath, đặc biệt là khi dính máu đối phương, ảnh hưởng tiêu cực của Điên Hỏa càng sâu đậm, như xương mọc thịt.
Không biết từ khi nào, đôi mắt rồng của hắn cũng đã hóa thành màu đỏ máu y hệt Gorath. Ngọn lửa điên cuồng trong lòng đang bùng cháy dữ dội, không ngừng công phá con đê lý trí.
Nhưng khác với vẻ điên loạn lộ rõ của Gorath, dù nội tâm đang cuồng phong bão táp, bề ngoài Garos vẫn duy trì vẻ bình lặng đáng sợ. Sự tương phản này càng khiến hắn trở nên nguy hiểm hơn.
“Đồ tạp chủng! Mày còn do dự gì nữa? Chẳng lẽ thực sự động lòng thương hại nực cười đó, muốn tha cho tao?”
Gorath vẫn không ngừng mồm. Những lời đầy hận thù và khiêu khích như kim châm vào dây thần kinh căng thẳng của Hồng Thiết Long, khiến hắn cảm thấy vô cùng bứt rứt.
Hắn muốn ra tay ngay lập tức, kết liễu mạng sống Gorath, nhưng một tia tỉnh táo cuối cùng trong sâu thẳm cảnh báo hắn: giết Gorath ngay tại chỗ, có thể khiến Điên Hỏa xâm nhập sâu hơn.
“Gorath này không cần sự thương hại! Tao thề, chỉ cần có một cơ hội, sau này nhất định sẽ xé xác mày! Giết sạch tất cả những sinh vật mày quan tâm, trân trọng! Cho mày nếm trải nỗi đau tột cùng…”