[Chúa Tể Cánh Đỏ] – Garos Ignas, vị chúa tể chưa thực sự bộc lộ toàn bộ uy lực và sự lợi hại của mình, đã chìm vào giấc ngủ dài tĩnh lặng của loài rồng trong thung lũng Phong Đỏ sâu thẳm nơi vùng giao giới.
Lúc này, hắn như ngọn lửa âm ỉ ẩn sâu trong lòng đất, thu hết tất cả phong mang, âm thầm tích lũy sức mạnh đủ để thiêu đốt trời xanh, rung chuyển đất trời. Không ai có thể đoán trước được tương lai của thế giới này sẽ bị hắn khuấy động bởi những cơn sóng dữ dội đến mức nào.
Đế quốc tinh linh [Nausil] trên đại lục Arcadia đã đón nhận khoảnh khắc đủ để đi vào sử sách.
Con thuyền thăm dò ma thuật đỉnh cao [Ngọc Thuyền] – được đế quốc dồn hết tâm huyết và tài nguyên qua nhiều thế hệ để chế tạo – đã thành công bắt được dấu hiệu của sự sống từ một hành tinh xa xôi trong không gian vô tận lạnh lẽo.
Không lâu sau đó, Hội đồng Tối cao Nausil long trọng tuyên bố với cả thế giới:
Hành tinh Bernardo không phải là sự tồn tại cô độc trong vũ trụ.
Phái đoàn ngoại giao tiên phong của tinh linh đã lên đường, bắt đầu thử thiết lập cây cầu giao tiếp đầu tiên với sinh mệnh thông minh từ một hành tinh khác.
Cùng năm đó, hai trụ cột khác của bộ lạc Nung Sắt – Thiết Long Sorog và Hồng Long Samantha – cũng lần lượt chìm vào giấc ngủ dài.
Lực lượng cấp cao của Thung lũng Rồng tạm thời trống vắng.
Bộ lạc tuân thủ chỉ thị của Garos trước khi hắn ngủ, tiếp tục áp dụng chiến lược vững chắc, thu hồi nanh vuốt, củng cố nền móng.
Đế quốc man tộc hung bạo [Kantum], trong tiếng vang dội của chiến ca và tù và, đã biến thành phố cuối cùng của người khổng lồ trên đại lục Serexia – [Trụ Đỉnh Mây] – thành phế tích.
Họ thổi lên hồi tù và chinh phục cuối cùng, thề sẽ dùng sắt và máu để thống nhất toàn bộ lãnh thổ Serexia.
Tộc người khổng lồ vốn sinh sống đông đúc trên lục địa này buộc phải từ bỏ vùng đất tổ tiên bao đời gây dựng.
Họ vượt qua những dãy núi hiểm trở, băng qua những dòng hải lưu hung dữ đầy nguy hiểm, cuối cùng tản mác khắp các lục địa trên hành tinh Bernardo, trở thành những đứa con lưu lạc đầy mất mát.