Garos vươn cánh tay rồng mạnh mẽ, nắm chặt chiếc đuôi rồng vàng nhạt đã cháy đen và bất lực buông thõng của Albert.
Đôi cánh hắn vỗ nhẹ tạo nên một cơn gió lớn gầm rú.
Hắn kéo theo sinh vật như heo ngủ say Albert rồi ném hắn vào một đống cát mềm trong thung lũng rồng.
Bùm!
Một âm thanh đục vang lên, bụi cát bay tán loạn.
Sự đối xử thô bạo này không hề làm vị thần rồng say ngủ tỉnh giấc.
Thay vào đó là tiếng ngáy như sấm dậy liên tiếp vang khắp thung lũng rồng.
Tiếng ngáy trầm bổng vang vọng không ngừng trong thung lũng hoang vắng.
Garos đáp xuống giữa thung lũng với thân hình khổng lồ.
Hắn duỗi người thoải mái, tiếng khớp xương kêu răng rắc nhẹ. Ánh mắt hắn hướng về Deborah, con rồng đỏ bạc uyển chuyển đứng một bên.
“Albert này có vẻ không ổn.”
Hắn nói.
Deborah khẽ cười.
Chiếc đuôi dài nhanh nhẹn của cô cuộn một khối đá lớn rồi phóng mạnh về phía Albert.
Viên đá đập trúng đầu Albert rồi vỡ tan thành những viên đá nhỏ như pháo hoa.
Nhưng Albert vẫn không động đậy. Các vảy pháp trên cổ hắn chỉ lóe sáng rồi vụt tắt.
“Haizz, thật là cứng đầu.”
Deborah nghiêng đầu tò mò rồi nhẹ nhàng vẫy cánh tay rồng.
Hơi lạnh ngưng tụ thành những viên nước đá sắc nhọn.
Đá băng như mưa rơi trúng người Albert không phòng bị, phát ra những tiếng động nặng nề.
Deborah vừa chơi trò bắn đá vừa trầm ngâm.
“Kỳ lạ.”
Cô nói: “Không biết hắn có phải đã lập lời thề kỳ quặc hay khắc nghiệt nào không?”
Garos gật đầu: “Có thể lắm.”
“Kỹ năng của Thánh Long bao trùm vạn vật đa dạng nhưng cũng tồn tại vấn đề lớn không thể bỏ qua.”