Dưới bầu trời đêm đen như nhung, Garos lượn vòng trên không trung với tốc độ kinh hoàng. Hắn không nhịn được mà nuốt trọn cả thùng dầu đen. Năng lượng dày đặc từ dầu đen cuồn cuộn chảy trong huyết quản, khiến long huyết của hắn sôi sục như dung nham, tim đập mạnh như động cơ, cảm giác căng tức khiến hắn chỉ muốn giải tỏa ngay lập tức.
Garos quyết định dồn năng lượng vào đôi cánh. Ngọn lửa đỏ sẫm ở đầu xương cánh bùng lên gấp ba lần, kéo theo vệt sáng chói lóa trên nền trời đêm. Hắn cảm thấy mình như hóa thành sao băng thực thụ, tốc độ vượt xa mọi giới hạn trước đây và vẫn không ngừng tăng lên.
Khi những đám mây âm thanh liên tục nổ tung phía sau, Garos dần nhận ra sự bất thường. Tốc độ hiện tại đã vượt quá tầm kiểm soát của hắn. Dù không có lớp vảy nổ, nhưng lớp long lân thứ hai cứng như thép cũng dần chuyển sang màu đỏ rực dưới nhiệt độ cao.
Những đám mây bị xé toạc thành đường hầm dài. Dãy núi trong tầm mắt Garos biến dạng thành những mảng màu mờ ảo. Hắn định lao xuống rồi bật lên, nhưng khi độ cao giảm xuống, tư thế bay vốn nhuần nhuyễn bắt đầu mất kiểm soát. Garos cố điều chỉnh góc cánh, nhưng phát hiện phản ứng cơ thể chậm hơn nửa nhịp so với tốc độ kinh khủng hiện tại.
Dù ngọn lửa phía sau cánh đã tắt, nhưng quán tính vẫn khiến tốc độ vượt ngoài tầm kiểm soát.
“Chờ đã… không lên nổi nữa rồi!”
Đồng tử Garos co rút lại. Vách núi màu xám trắng chiếm trọn tầm nhìn của hắn. Không thể né tránh, Garos theo phản xạ co người lại, đôi cánh hùng vĩ bao bọc lấy những chỗ hiểm.
Khoảnh khắc va chạm, vách núi bùng nổ ánh lửa cam đỏ chói mắt, sóng xung kích bẻ gãy hàng loạt cây cối trong bán kính trăm mét. Vô số đá văng ra như đạn pháo, vài mảnh thậm chí bay tận đến rìa thung lũng Trăng Lưỡi Liềm xa xôi, khiến lũ người sói đang xem náo nhiệt hoảng hốt bỏ chạy.