“Sinh môn của Cấn tám khác với Khảm một.”
Cố Hàm Chương ung dung triệu ra hình nhân thứ ba, điều nó bước vào sinh môn Khảm một, rồi tung mình nhảy, bồng bềnh đáp xuống vùng Cấn tám.
Một con rắn điện loé lên, hình nhân bốc cháy, hoá tro.
“Tiếp!” Nhan Thời Tự đánh dấu chéo hai tử môn vừa dò ra lên tấm bản đồ thô sơ vẽ trên sàn.
Hình nhân thứ tư xuất trận, từ Khảm một nhảy sang Cấn tám, lại bị gió xé nát.
Mãi tới hình nhân thứ tám — sau khi năm hình nhân trước dò đường, loại được năm tử môn — lần này mới tìm ra sinh môn của vực Cấn tám.
Nhan Thời Tự vội ghi toạ độ: (một, tám) — sinh môn Cấn tám.
Cố Hàm Chương lại chẳng lộ vẻ mừng, cau mày: “Chỉ riêng Khảm một với Cấn tám đã ngốn mất tám hình nhân. Còn bảy vực, sáu mươi ba ô nữa — hình nhân không đủ dùng. Phải nghĩ cách tìm ra vị trí nhật quỹ Minh Tông.”
Tầng hai Tàng Trân Các có chín dãy giá bày đồ cổ, ứng với cửu cung.
Nếu cứ khăng khăng dò sinh môn của từng cung, thì đừng nói hai mươi, năm mươi hình nhân chưa chắc đã đủ.
Nhan Thời Tự thản nhiên: “Mai lại tới là được.”
Cố Hàm Chương xẵng giọng: “Câu thần khiển quỷ cực hao tâm thần. Thi pháp một lần, phải dưỡng thần ba ngày. Tìm được vị trí nhật quỹ Minh Tông thì số vực phải công phá sẽ giảm đi rất nhiều.”
Nếu là ban ngày thì mọi chuyện chẳng thành vấn đề.
Nhưng một người là học trò, một người là trực học sĩ, ban ngày chẳng rứt ra được. Hơn nữa, ban đêm còn tránh được đám đạo sĩ tuần tra, bởi tuần tra có quy luật.
Ban ngày thì khác: đạo sĩ trong quán đi lại tuỳ ý, sơ sẩy một chút là bị bắt gặp.
Dẫu có Tuyết Y canh chừng cũng chẳng chắc ăn.
Hầy, giá mà biết khống hoả thuật của Thánh Hoả giáo thì hay biết mấy — quăng một quả cầu lửa lên đỉnh đầu là tìm nhanh ngay. Nhan Thời Tự thầm nghĩ.
Hắn chợt nghĩ ra cách: “Trực học sĩ, nãy ta thấy cô mang theo gương đồng.”
Cố Hàm Chương moi tấm gương đồng từ trong ống tay áo rộng ra, chẳng hiểu: “Ngươi có cách à?”
Nhan Thời Tự đón lấy gương, chăm chú ngắm: gương tám cạnh, lòng tròn, mặt gương mài bóng loáng soi rõ mặt người.
Dưới ánh mắt hiếu kỳ của Cố Hàm Chương, hắn rút bộ khung nan tre của chiếc đèn lồng ra, cầm cây nến, đưa gương đồng lại gần ngọn lửa.