“Ngươi… các ngươi…”
Hoàng Phủ Dật mới phút trước còn rũ rượi ngồi bệt dưới đất, phút sau đã bật dậy như lò xo, chồm tới bóp cổ Nhan Thời Tự, gầm lên: “Chẳng phải ngươi bảo không hứng thú với song tu sao? Vậy thận ngươi hao tổn kiểu gì? Ăn bánh nướng mà hao à, hay húp canh dê mà hao?”
Nhan Thời Tự cãi chày cãi cối: “Tục ngữ có câu, có phúc cùng hưởng có hoạ cùng chia. Ta với Cao huynh nào nỡ để ngươi thận hư một mình.”
“Nói bậy!” Hoàng Phủ Dật tức đến nghẹn, hai tay siết chặt cổ hắn. “Nhan Bá Hành, cả đám này ngươi là gian nhất!”
Cao Miệt thở dài: “Sự đã đến nước này, Tử Diêu, ngươi cũng đừng giận nữa.”
Hoàng Phủ Dật quay ngoắt sang bóp cổ Cao Miệt, phun nước bọt đầy mặt y: “Chẳng phải trong lòng ngươi chỉ có đại nghiệp, không có nữ sắc sao? Chẳng phải ngươi bảo chữ ‘sắc’ trên đầu có một con dao sao? Ta coi các ngươi là huynh đệ, các ngươi coi ta là cái gì? Là man tử Tây Vực chắc?!”
Nhan Thời Tự lập tức phản đối: “Man tử Tây Vực thận còn khoẻ hơn ngươi, chớ có bôi nhọ người ta.”
“Nhan Bá Hành, ngươi tìm chết!” Hoàng Phủ Dật nổi trận lôi đình. “Trộm bí tịch song tu của ta, đúng là đồ không ra giống người!”
Luyện Dương Tử lẳng lặng nhìn ba kẻ kia cấu xé nhau, cuối cùng không nhịn được, lên tiếng cắt ngang:
“Một viên Cố Bổn Bồi Nguyên đan giá ba mươi văn, uống ba ngày là bớt triệu chứng, sau đó bồi bổ ăn uống điều dưỡng, nửa tháng có thể hồi phục. Nể tình các ngươi là học trò trong quán, ta bán hai mươi văn một viên.”
Hoàng Phủ Dật thôi làm loạn, kinh ngạc: “Rẻ vậy sao?”
Luyện Dương Tử liếc y một cái: “Mỗi lần mười viên, ngày uống một liều.”
Đắt thế này ư?! Một liệu trình xuống là chín trăm văn, xấp xỉ một quan. Khoản này phải kiếm dịp nhét vào sổ chi, bắt Sát Sự Sảnh thanh toán mới được. Nhan Thời Tự thầm hạ quyết tâm.
Sắc mặt Cao Miệt cũng chẳng lấy gì làm tươi tỉnh.
Chỉ có Hoàng Phủ Dật là mừng rỡ khôn xiết: “Hay lắm hay lắm! Đa tạ trực học sĩ nghĩa hiệp ra tay, cứu học trò khỏi cơn nguy khốn.”
Luyện Dương Tử kiếm được tiền, gật đầu mãn nguyện.
Bên ngoài Sùng Chân quán.
Tiếng vó ngựa gấp gáp từ xa vọng lại, một toán quân Thiên Sách phi ngựa như bay.
Tới trước cổng quán, viên tướng khoác giáp đen ghì cương, ngồi trên lưng ngựa nhìn xuống đứa đạo đồng gác cửa, trầm giọng: “Ta là đội trưởng quân Thiên Sách, có việc gấp cầu kiến Vân Mặc chân nhân.”
Đạo đồng vội vàng vái: “Đội trưởng chờ chút, để tiểu đạo vào bẩm báo.”
Chừng một nén hương sau, đạo trưởng Vong Uyên râu dài phất phơ từ trong quán bước ra.