Trong tiếng trống canh giờ Mão, phường Hằng Đức bị phong toả toàn bộ.
Phường chính dẫn đám phường đinh, phối hợp với Vũ Hầu, lục soát từng nhà từng cửa tìm kẻ khả nghi. Khắp phố chỗ nào cũng thấy áo công sai.
Ngoài phường có quân Thiên Sách canh giữ, mười bước một chốt, tuyệt không cho ai trèo tường trốn thoát.
Huyện úy Đông Đô phủ là Lữ Định Bang dẫn sáu thuộc hạ tiến vào phường Chấn Đức.
Bên ngoài Viên trạch, họ bị đám lính Thiên Sách gác cổng chặn lại.
“Tả Sương Ngu Hầu có lệnh: án này do quân Thiên Sách tiếp quản, không ai được vào.”
Huyện úy Lữ Định Bang trầm giọng: “Mỗ phụng mệnh Pháp Tào Tham Quân đến khám nghiệm án mạng. Đây là phù điệp của Đông Đô phủ.”
Hai tên lính mặt lạnh như tiền, chẳng buồn đáp.
Lữ Định Bang cứng giọng: “Án mạng xảy ra trên đất Đông Đô phủ, lý ra phải do Pháp Tào phủ nha thống quản tra xét. Hai vị nên vào bẩm báo một tiếng, kẻo lỡ việc.”
Hai tên lính đưa mắt nhìn nhau, một kẻ quay mình vào trong.
Chừng một chén trà sau, gã lính trở ra: “Ngươi vào được. Người khác ở ngoài.”
Lữ Định Bang bước qua cổng phủ, theo chân lính dẫn đường vào tiền sảnh.
Lúc này tiền sảnh ngổn ngang bừa bãi, người đứng chật, mà người nằm dưới đất cũng chật.
Lữ Định Bang đảo mắt một vòng. Ông thấy Tả Sương Đô Ngu Hầu của quân Thiên Sách cùng thuộc hạ, lại thấy cả đám Tập Sự Lang áo tròn cổ đen của Sát Sự Sảnh. Hai bên đều đông người, chỉ riêng ông — kẻ đại diện Đông Đô phủ — là không được dẫn ai vào.
Cũng chẳng có gì lạ. Sát Sự Sảnh với quân Thiên Sách vốn chung một ống quần.
Lữ Định Bang cúi đầu, đảo mắt qua đám thi thể la liệt và những dấu vết giao đấu còn sót lại trong sảnh.
Ông không xem kỹ, chỉ lướt qua một lượt rồi tiến đến chỗ Tả Sương Đô Ngu Hầu: “Kẻ nào làm?”
Tả Sương Đô Ngu Hầu mắt xám mũi cao, râu quai nón cắt ngắn, khoác giáp da đính phiến, thân hình vạm vỡ khác thường. Y trỏ vào bức tường, giọng nhạt thếch: “Không biết tự nhìn à?”
Lữ Định Bang đưa mắt theo. Trên tường, chữ viết bằng máu còn đỏ tươi:
“Kẻ nào thổi giá gạo thì chết! Đông Đô tam kiếm khách lưu.”
Đông Đô tam kiếm khách?
Thấy Lữ Định Bang lộ vẻ ngờ vực, Tả Sương Đô Ngu Hầu cười khẩy: “Đông Đô từ bao giờ mọc ra ba con chuột nhắt vậy? Triệu Đối Chính, ngươi có biết không.”
Tập Sự Lang Triệu Đối Chính lắc đầu.
Tả Sương Ngu Hầu nhìn Lữ Định Bang bằng ánh mắt âm lạnh: “Có phải Đông Đô phủ các ngươi làm không? Triệu Đối Chính đã hỏi cung tuần quan phường Hằng Đức rồi — vụ này không giống tay tế tác phiên trấn. Trên tường có lỗ ghim của nỏ gỗ một tay, trên xác cũng có. Không phải Đông Đô phủ thì giặc cỏ lấy đâu ra nỏ gỗ một tay?”
Lữ Định Bang bật cười nhạo: “Ta cũng mong phủ nha có lần cứng cỏi được như thế. Nhưng ngươi tưởng Pháp Tào Tham Quân sai ta tới đây làm gì? Để tìm hung thủ báo thù cho con chó ghẻ Viên Phong chắc?”