Đêm khuya.
Hạ Tư Tề bước vào tiểu viện trai đường, nhìn về khe cửa hé mở tối tăm, hạ thấp giọng nói:
"Cự Tử tiền bối, con đến rồi."
Từ trong trai đường tối đen truyền ra giọng khàn khàn: "Không bị theo dõi chứ."
Theo dõi hay không còn quan trọng nữa sao, cho dù là một con chó bên đường, cũng có thể theo mình tám trăm dặm rồi... Hạ Tư Tề buồn bã nói: "Chắc là không có... vãn bối không biết."
Sao lại cảm thấy gã này hơi bi quan? Nhan Thời Tự ẩn trong bóng tối cau mày.
Hạ Tư Tề thở dài: "Cự Tử tiền bối, con lại bị người ta phát hiện rồi, giờ đã có hai phe phát hiện ra thân phận con. Có lẽ con không hợp làm tế tác, con quá ngu độn, quá thiếu thiên phú."
Dưới ánh trăng mờ ảo, bóng dáng y đứng trong sân, có phần tiêu điều.
Nhan Thời Tự: "……"
Không phải, mình đã viết mảnh giấy cho ngươi rồi mà, ngươi không nghĩ đến khả năng mảnh giấy hôm qua là do mình viết để thử ngươi sao?
Tâm tư thật thà thế này, sao làm tế tác được.
Nhan Thời Tự suy nghĩ, nhạt giọng nói:
"Mảnh giấy hôm qua, là ta để lại."
Nghe giọng khàn khàn truyền ra từ bóng tối, Hạ Tư Tề sững cả người, kinh ngạc nói: "Ra là Cự Tử tiền bối, ngài... thử con? Vì sao?"
"Không nên sao." Nhan Thời Tự giữ giọng khàn khàn trầm thấp: "Ta sao biết ngươi có phản bội hay không?"
Hạ Tư Tề giọng có phần kích động, nói:
"Con sao có thể phản bội, năm Thống Hoà thứ sáu, cả nhà con chết vì binh loạn, chỉ còn một mình con sống sót, lay lắt giữa nhân thế. Từ ngày gia nhập Tinh Tra Độ, con đã thề, tấm thân này dốc hết cho đại nghĩa trong lòng, không hỏi đường về, không tính sống chết."
À, trùng hợp quá, ngươi cũng là cô nhi sao! Nhan Thời Tự sững người.
Hắn vốn tưởng lão nho sinh thích chiêu mộ cô nhi, không ngờ cả Tinh Tra Độ đều theo phong cách này.
Hình Nhị là cô nhi, hắn là nửa cô nhi, Hạ Tư Tề trước mắt cũng là cô nhi.
Ba người gộp lại chẳng đủ một cặp cha mẹ.
Theo kinh nghiệm hắn tích luỹ được kiếp trước, tổ chức nào thích dùng chiến thuật cô nhi, đều là tổ chức cực đoan.
"Kiểm tra cần thiết là chuyện bình thường," Nhan Thời Tự giải thích đơn giản một câu, chuyển đề tài: "Về việc tiếp đầu ngày mai, ngươi có kế hoạch gì?"
"Kẻ đứng sau để lại mảnh giấy hẹn con gặp ngoài Tàng Trân Các, chắc là muốn dùng con làm bia đỡ đạn." Hạ Tư Tề đã suy tính hai ngày, nghĩ thấu đáo rồi, "Con từng vào Tàng Trân Các, lại có thương tích trên người, có bằng chứng, dễ bị nắm thóp."
"Đêm mai giờ Tý, nếu con đi, chắc chắn bị người khống chế. Nhưng nếu chọn cách tránh mặt, kẻ đứng sau trong Đạo Học Quán không dám ra tay trực tiếp, nhưng có thể sẽ dùng mật thư vạch trần thân phận con, trừ bỏ một địch nhân tiềm tàng."