Thấy Nhan Thời Tự muốn nối tiếp đề biện luận, Lục Chiếu cảm thấy bị khiêu khích, sắc mặt trầm xuống, nói:
"Nhan huynh có thắc mắc gì, cứ nói ra, Lục mỗ dạy cho huynh!"
Đám nghiệp mãn sinh "hô" một tiếng, cười hì hì xem náo nhiệt.
Nhan Thời Tự lớn tiếng nói:
"Câu hỏi thứ nhất: điển sách đồ tịch của Thành Chiếu, Lục huynh có nắm rõ trong lòng không?"
Cái gọi là điển sách đồ tịch, chính là hộ tịch, ruộng đất, dân số, bản đồ cương vực, chính lệnh pháp độ v.v. của một vùng, là mạch máu trị quốc.
Các đại phiên trấn tự lập nhiều năm, những tư liệu này, đến cả triều đình cũng không rõ tường tận.
Lục Chiếu cười lạnh: "Điển sách đồ tịch của Thành Chiếu, tôi sao mà biết được. Nhan huynh muốn dựa vào giở trò lươn lẹo để thắng tôi, thì Lục mỗ nhận thua vậy."
Nhan Thời Tự nhạt giọng nói: "Huynh chẳng biết gì về tiền lương, thuế khoá, dân số của Thành Chiếu, vậy sao phán đoán được Thành Chiếu sẽ thiếu lương, sao đoán chắc sang xuân năm sau sẽ rút quân?"
Lục Chiếu lập tức hỏi ngược lại: "Tôi không biết, chẳng lẽ huynh biết? Huynh làm sao biết Thành Chiếu sẽ không rút quân."
Nhan Thời Tự cười mà không nói.
Một tân sinh không nhịn được nói: "Lục huynh nguỵ biện rồi, chính huynh đoan chắc Thành Chiếu lỡ cày cấy, sang xuân ắt sẽ rút quân."
"Ngươi……" Lục Chiếu nhìn quanh mọi người, học trò kẻ ghé tai nói chuyện, kẻ im lặng không nói, chẳng ai lên tiếng bênh vực.
Nhan Thời Tự cắn một miếng lê, nói: "Câu hỏi thứ hai, Lục huynh có biết viện binh triều đình bao giờ tới không?"
Đây lại là một câu hỏi vô giải khác.
Quân Thiên Sách trung ương tuy là tinh nhuệ trong tinh nhuệ, số lượng dù sao cũng có hạn, mỗi lần triều đình thảo phạt phiên trấn làm loạn, đều phải điều binh khiển tướng từ các phiên trấn khác, triều đình bỏ tiền bỏ lương, những phiên trấn danh nghĩa quy thuận, thần phục triều đình kia xuất binh.
Điều này dẫn đến đám kiêu binh hãn tướng, làm việc qua loa không dốc sức, đánh hạ tượng trưng một hai toà huyện thành, liền tiêu cực trễ nải, ăn không lương.
Vì vậy, mỗi lần chiến tranh không lần nào là không kéo dài, đánh ba năm năm là chuyện thường.
Lục Chiếu há miệng, ép ra hai chữ: "Không biết."
Nhan Thời Tự nuốt xuống miếng lê đầy nước, "Câu hỏi thứ ba, giá gạo Đông Đô đã tăng đến bao nhiêu rồi?"
Câu này không khó, Lục Chiếu không nghĩ ngợi gì, đáp: "Một đấu một trăm hai mươi tiền."