Đầu giờ Mão, công phu buổi sáng.
Hai trăm sáu mươi học trò tụ tập ở dãy nhà trai, tụng đọc Đạo Học Tứ Kinh.
Nhan Thời Tự buồn ngủ díp cả mắt.
Giờ Mão khắc một, học trò ngồi yên thổ nạp, dưỡng thần dưỡng khí.
Nhan Thời Tự buồn ngủ díp cả mắt.
Giờ Mão khắc ba, công phu buổi sáng kết thúc, học trò tụ tập ở trai đường ăn sáng.
Nhan Thời Tự vừa ăn vừa ngủ gật.
Hắn tựa hồ lại quay về cuộc sống thức đêm thâu đêm, hôm sau vẫn phải ra ngoài đi làm. Tim đập nhanh, adrenaline níu giữ mạng sống, toàn dựa vào tuổi trẻ mà cầm cự.
Ăn sáng xong, được bổ sung năng lượng, khó chịu trong người giảm bớt, nhưng cảm giác mệt mỏi lại càng nặng hơn.
Trên đường đến Huyền Kinh đường, ánh mắt Nhan Thời Tự đờ đẫn, lẩm bẩm: "Ta, ta có thể trốn học về học xá ngủ không."
Hoàng Phủ Dật ngắm nghía hắn, hít một hơi lạnh:
"Bá Hành, tối qua anh giấu tôi với Cao huynh đi dạo thanh lâu à? Một đêm mà thận suy đến mức này."
Hoà thượng Cao Miệt đường nét khuôn mặt cứng cỏi, dương khí đầy đủ, liên tục lắc đầu: "Đúng là tướng thận suy, thân hư khí nhược, tinh khí bất túc, e không đơn giản như đi dạo thanh lâu đâu."
Hoàng Phủ Dật nghi hoặc nói: "Tôi nghe nói đạo sĩ Nam tông giỏi thái bổ, chẳng lẽ Bá Hành đêm qua bị trực học sĩ để mắt tới? Đáng ghét, tôi rõ ràng ở phòng bên cạnh, sao không nghe thấy động tĩnh gì."
Hoà thượng Cao Miệt đính chính:
"Là song tu, không phải thái bổ. Song tu là đại đạo âm dương, thái bổ là tà môn ngoại đạo."
Nhan Thời Tự gần chết ngất nghe vậy, cố lấy lại tinh thần: "Ồ? Nam tông giỏi thái bổ... không, song tu?"
Hắn song tu Mặc thuật và võ đạo, rất rõ ràng, cường giả thế giới này rất giảng đạo lý, cũng giống như khoa học kiếp trước vậy, đều giảng đạo lý.
Nào ngờ lại có loại tà thuật song tu này, ừm, thần thuật!
Hoàng Phủ Dật vội nói: "Tôi nghe nói, nội đan thuật do tổ sư Đan Đỉnh phái khai sáng vẫn còn khiếm khuyết, chưa hoàn thiện. Trong quá trình hậu nhân dò dẫm bổ khuyết, việc tu hành nội đan thuật, đã phân hoá thành hai phái. Một phái cho rằng trước mệnh sau tính, luyện tinh hoá khí. Lấy thân thể người làm đan lô, xây đắp đan cơ, ngưng luyện bảo đan trong cơ thể.
"Phái khác cho rằng cô âm không lớn, độc dương không sinh, nên trước tính sau mệnh, thu lấy khí âm dương ngưng luyện hư đan, ấp ủ âm thần.
"Hai phái đều giữ ý kiến riêng, cuối cùng chia tách, thành Bắc tông và Nam tông."
Hoà thượng Cao Miệt liếc nhìn Hoàng Phủ Dật, ý vị sâu xa nói: "Tử Diêu huynh không phải người tu hành, mà lại hiểu biết rộng rãi, bội phục."
Hoàng Phủ Dật cười hì hì: "Hôm qua đã nói rồi, tiền có thể thông thần, mấy tin này đều là tôi bỏ tiền mua được."