Chu Hà từng bước hoàn thành pháp quyết "Vun đất thành núi", nặn ra một chữ "Nhạc", đốt cháy bùa vàng, đạp lên hai chữ "Khôi Cương" rồi hà hơi, cuối cùng khép hai ngón tay chỉ vào ký hiệu dưới đất, khẽ quát:
- Phụng luật lệnh của Tam Sơn Cửu Hầu tiên sinh, lệnh!
Chu Hà vẫn giữ nguyên tư thế chỉ tay, vẻ mặt càng lúc càng lúng túng, bởi lẽ chữ "Nhạc" trên mặt đất vẫn im lìm không chút động tĩnh. Trán ông lấm tấm mồ hôi, thầm nghĩ bản thân không hề sơ suất ở những mắt xích mấu chốt để bùa chú linh nghiệm, từ việc đốt bùa cho đến việc rót bao nhiêu chân khí vào huyệt đạo... Theo lý mà nói, đại sự phải thành mới đúng.
Theo giải thích trong cuốn cổ thư ố vàng, cái gọi là nặn đất tạo núi trong "Khai Sơn Thiên" vốn không phải thật sự biến ra một ngọn núi, điểm này khác hẳn với bùa chú "Phun nước thành sông" theo đúng nghĩa đen trong "Tẩu Thủy Thiên". Sau khi vun đất, chữ "Nhạc" này sẽ trở thành nhịp cầu để sơn thần thổ địa rời khỏi động phủ cư ngụ. Chỉ cần người cầu thỉnh không quá ngang ngược, mơ mộng hão huyền, thần linh được mời xuống núi phần lớn sẽ đáp ứng yêu cầu của người đốt bùa. Bởi lẽ lá bùa giấy vàng kia đã được xem như một phần lễ vật, chỉ cần thần linh trấn giữ núi sông một phương xuất hiện, cũng đồng nghĩa với việc họ đã đồng ý mở cửa đón khách.
Thế nhưng Chu Hà cảm thấy lần này mình thi triển nghi thức thỉnh thần theo kiểu "nước đến chân mới nhảy" này, e rằng đã thất bại hoàn toàn.
Đúng lúc này, những tiếng động ầm ầm vang lên, Chu Hà đưa mắt nhìn về phía sườn núi, chỉ thấy cây cối đổ rạp hàng loạt. Rõ ràng có một thứ gì đó khổng lồ đang lao lên núi với tốc độ cực nhanh, mục tiêu nhắm thẳng vào đám người trên đỉnh núi bằng phẳng, khí thế tựa như dời non lấp bể.
Động tĩnh kinh người vang vọng khắp dãy núi khiến nhóm người Chu Lộc và Lý Bảo Bình vội vàng chạy đến bên cạnh Chu Hà. Chu Hà quay đầu, trầm giọng dặn dò:
- Lui lại! Các cháu hãy đứng ở giữa khu đất trống, không được hành động thiếu suy nghĩ. Tiếp theo bất kể xảy ra chuyện gì cũng không được tùy tiện đến gần chỗ ta.
Lý Hòe nhỏ tuổi nhất, mặt cắt không còn giọt máu, khẽ kéo vạt áo Lý Bảo Bình bên cạnh:
- Không phải là yêu quái ăn thịt người đấy chứ? Hay là sơn thần nổi giận quấy phá? Lúc trước Trần Bình An đã bảo A Lương đừng tùy tiện ngồi lên gốc cây, nói đó là ghế của sơn thần lão gia, không được ngồi bừa...
Lý Bảo Bình khoanh tay trước ngực, dáng vẻ như đã liệu trước mọi sự:
- Chúng ta không nên tự loạn trận cước, cho dù Chu thúc thúc không ngăn được thứ kia, tiểu sư thúc và A Lương cũng sẽ lập tức tới ứng cứu.
Có điều, đôi bàn tay trắng nõn của cô bé lại lộ rõ những đường gân xanh, hiển nhiên nội tâm chẳng hề trấn định thản nhiên như vẻ bề ngoài.
Lâm Thủ Nhất trái lại là người bình tĩnh nhất, trong ánh mắt còn ẩn chứa vài phần mong chờ.
Chu Lộc nhìn chăm chằm vào bóng lưng của cha mình, thực tế nàng còn lo lắng hơn cả Lý Hòe.
Chu Hà đột nhiên cúi đầu, trông thấy một lão già lùn tịt cao không quá thắt lưng mình, tóc trắng râu bạc, dáng vẻ lôi thôi lếch thếch. Lão đang cầm một cây gậy thanh trúc gõ mạnh vào cẳng chân ông, giống như một gã vô lại đang trút giận. Đợi đến khi Chu Hà nhìn xuống, lão già mới nhìn đối phương một hồi, hậm hực thu tay, lùi lại mấy bước, khàn giọng hỏi:
- Có biết nhã ngôn của Đông Bảo Bình Châu không?
Chu Hà ngơ ngác gật đầu.
Lão già lại hỏi:
- Vậy còn tiếng quan thoại Đại Ly?
Chu Hà tiếp tục gật đầu, vẫn chưa kịp hoàn hồn sau cơn kinh ngạc.
Lão già nhảy dựng lên, vung thanh trúc trượng đập mạnh vào vai Chu Hà một cái. Chu Hà chẳng thấy đau đớn gì, nhưng lão già sau khi đáp xuống đất lại lảo đảo suýt ngã. Lão vội vàng đưa tay chống lấy cái eo già nua, thở hổn hển dùng tiếng quan thoại Đại Ly mắng nhiếc:
- Mười tám đời tổ tông nhà ngươi! Bản lĩnh chẳng bằng cái rắm, nhưng khả năng hại người thì đúng là hạng nhất. Lão phu giống như con chuột rúc đầu rút cổ, trốn tránh lũ súc sinh kia mấy trăm năm, vốn tưởng rằng cứ kéo dài hơi tàn như thế là có thể đợi được cơ hội xoay mình ngàn năm có một. Chỉ cần chờ triều đình Đại Ly chính thức sắc phong Sơn Thủy thần kỳ, ngày khổ tận cam lai sẽ tới, lão phu có thể từ Thổ Địa thăng cấp thành Sơn Thần, từ nay không cần chịu uất ức thế này nữa. Cho dù không đánh lại bọn chúng, ít ra cũng có thể miễn cưỡng no bụng...