Đoàn người men theo suối Long Tu và sông Thiết Phù, lững thững tiến về phương nam, mỗi ngày đi được hơn sáu mươi dặm. Lý Bảo Bình và Lý Hòe tuy nhỏ tuổi nhưng sức chân dẻo dai khác thường. Lâm Thủ Nhất vốn là công tử nhà giàu, dù đã đi rách hai đôi giày cỏ nhưng không muốn chịu thua trước hai đứa trẻ họ Lý, bèn cắn răng chịu đựng. Lại thêm Trần Bình An truyền dạy cách dùng thảo dược bôi chân, cuối cùng cậu cũng vượt qua được giai đoạn gian khổ nhất. Trong đoàn có lừa trắng và ngựa thồ hàng, nên hành trình cũng bớt phần vất vả.
Tận đáy lòng, Trần Bình An vô cùng bội phục ba đứa trẻ này. Cũng từ đó, trong tâm khảm thiếu niên giày cỏ, hai chữ "du học" và danh xưng "người đọc sách" càng thêm phần nặng ký.
Huyện Long Tuyền thuộc quận Vĩnh Gia, vương triều Đại Ly. Từ thuở xa xưa, các vương triều tại Đông Bảo Bình Châu đã đồng loạt hạ chiếu, phàm là châu quận huyện nào có chữ "Long" trong tên gọi đều phải sửa đổi, thay bằng chữ khác để tránh phạm húy. Ngày nay, có lẽ nhờ vào danh tiếng của động tiên Ly Châu mà huyện Long Tuyền mới được hưởng đặc ân phá lệ này.
So với vị trí lơ lửng trước kia, nơi động tiên rơi xuống đã dịch chuyển về phía nam rất nhiều. Từ đây đến cửa ải Dã Phu nơi biên cảnh phía nam Đại Ly, nếu đánh xe ngựa theo đường lớn thì mất chừng hơn một tháng.
Khi còn ở Lý gia, Chu Hà hẳn đã đọc qua không ít thư tịch cổ, nên biết rất nhiều chuyện thế gian. Trần Bình An hễ rảnh rỗi lại tìm đến xin lão chỉ giáo; ngược lại, Chu Hà cũng vui lòng thỉnh giáo thiếu niên về những kinh nghiệm đi rừng vượt suối. Chẳng biết vì sao, dạo này A Lương uống rượu ngày một nhiều, nhưng lời nói lại ít đi. Sau lần nếm thử rượu mạnh trong hồ lô bạc, Lâm Thủ Nhất lại tỏ ra thân thiết với A Lương, thường xuyên hỏi han đủ điều, thậm chí còn có dấu hiệu trở thành một con sâu rượu nhỏ.
Trong hòm sách nhỏ của Lý Bảo Bình có cất giữ một tập bản đồ phong thủy các quận huyện được tô màu rực rỡ. Đây là bản đồ do triều đình Đại Ly ban hành, theo lệ thường chỉ có dinh quan Thứ sử của một châu mới đủ tư cách lưu giữ. Chiếu theo bản đồ, sắp tới bọn họ phải vượt qua một dãy núi tên là Kỳ Đôn, đường núi quanh co kéo dài hơn ba trăm dặm.
Cả nhóm dừng chân nghỉ ngơi dưới chân núi. Lý Hòe nhìn con đường mòn nhỏ hẹp chỉ bằng ngõ Kỵ Long, đứng ngây như phỗng. Kinh ngạc một hồi, cậu bé quay đầu lại, tức tối mắng:
- A Lương! Đây là "đại lộ" mà ông nói đấy à? Là đường công văn do triều đình Đại Ly xây dựng sao? Một con đường rách nát nhỏ như ruột gà thế này mà cũng dám gọi là đường lớn?
Dịch đạo thường được gọi là mã lộ, nối liền toàn bộ quận huyện trong cương vực của một vương triều. Nó tựa như kinh mạch trong cơ thể con người, một khi tắc nghẽn thì khí huyết sẽ không thông, đặt vào quy mô quốc gia thì chính là chính lệnh bất thông, không thể truyền đạt xuống dưới.
A Lương ngồi trên một gốc cây mục bên vệ đường, ngửa đầu dốc rượu, cười ha hả nói:
- Dịch đạo cũng phân chia đẳng cấp. Dã Phu quan ở biên cảnh phía nam Đại Ly có ba con đường dịch đạo thông lên phương bắc. Con đường đi qua núi Kỳ Đôn này thuộc loại nhỏ nhất, phần lớn dùng để vận chuyển đồ gốm, trà diệp và muối tinh, trước kia ngựa xe như nước, vô cùng náo nhiệt. Hiện nay Ly Châu động thiên trụy lạc, đã chặn đứng thông đạo nam bắc trước kia, thế nên con đường này cũng tạm thời bị bỏ hoang. Chuyện này đã cắt đứt tài lộ của không ít người, khiến lượng lớn hàng hóa bị đình trệ tại bến đò phía nam chân núi Kỳ Đôn, nơi đó được gọi là trấn Hồng Chúc. À, họa phảng ở đó đa phần là loại thuyền nhỏ chở được hai ba người, trời vừa chập choạng tối là đèn hoa rực rỡ, các cô nương trên thuyền dung mạo kiều diễm, ngồi ở mũi thuyền hay đuôi thuyền, cố ý để lộ đôi chân trắng ngần cho người ta chiêm ngưỡng. Chỉ cần gọi một bầu rượu nhạt cùng một đĩa đậu phộng ở quán rượu ven bờ, chẳng cần tốn thêm đồng nào cũng có thể ngắm nhìn suốt cả đêm.
Thị nữ Chu Lộc vội vàng khom người bịt tai tiểu thư nhà mình, tránh để những lời lẽ khinh bạc của gã háo sắc này làm vẩn đục thính giác. Cô tức giận gắt lên:
- Chúng ta tuyệt đối không nghỉ lại trấn Hồng Chúc kia!