Những đại yêu hồn phách ngưng thực, vốn đã hóa thân thành hình người đứng trên mặt sông Thiết Phù, chẳng rõ vì sao lại kinh hãi thối lui. Tiếng đồng linh trong tay Chu Hà cũng theo đó mà lặng dứt, nhưng ông vẫn đầy ưu tư, lo sợ những đại yêu dám nghênh ngang đi lại giữa ban ngày kia đã thi triển chướng nhãn pháp nào đó. Vì vậy, Chu Hà bảo A Lương tiền bối tạm thời đừng vội xuôi nam dọc theo dòng sông. Ông giơ cao chiếc đồng linh có khắc những dòng cổ triện, không ngừng tuần thị khắp mặt sông Thiết Phù ở hướng hạ du, nhanh chóng rà soát mọi nơi, đề phòng yêu ma ẩn nấp trong bóng tối chờ thời cơ gây hại.
Thế là nhóm người Trần Bình An sau khi thu dọn hành lý xong lại phải dừng bước tại chỗ, giương mắt nhìn Chu Hà như ruồi không đầu chạy loạn khắp nơi. Lý Hòe tỏ ra vô cùng hứng khởi, Lâm Thủ Nhất đầy vẻ hiếu kỳ, riêng Chu Lộc lại cảm thấy vô cùng mất mặt, chỉ muốn kéo cha mình trở về, đừng chạy qua chạy lại làm trò cười cho thiên hạ nữa. Nhưng rốt cuộc da mặt thiếu nữ vẫn mỏng, chỉ đành đứng yên không làm gì cả.
Trần Bình An vô tình nhận thấy thần sắc của A Lương vẫn hết sức điềm tĩnh, không hề buông lời giễu cợt Chu Hà như mọi khi. Thấy ánh mắt của cậu, ông tháo bầu rượu xuống, cười hỏi:
- Thật sự không uống sao?
Trần Bình An lắc đầu. A Lương liền quay sang hỏi Lâm Thủ Nhất:
- Nhóc con, gặp được yêu quái là chuyện vô cùng hiếm thấy, mà lại còn không chỉ có một hai con, có muốn nhấp một ngụm rượu để trấn tĩnh không?
Có lẽ đây là lần đầu tiên trong đời được đại khai nhãn giới, tận mắt chứng kiến yêu quái trong truyền thuyết, tâm tình Lâm Thủ Nhất có chút xao động, gật đầu nói:
- Vậy uống một hớp thử xem.
A Lương liếc xéo Trần Bình An một cái, rốt cuộc cũng khôi phục vẻ phóng túng cợt nhả như thường lệ:
- Nhìn người ta xem, đúng là có phúc khí. Nhóc con ngươi thật không có số an nhàn hưởng phúc.
Lâm Thủ Nhất cầm lấy hồ lô nhỏ màu bạc, ngửa đầu khẽ nhấp một ngụm, trong nháy mắt sắc mặt đã đỏ bừng. Thiếu niên vốn sống trong nhung lụa, làn da trắng nõn nà, lúc này mặt mày lại càng thêm hồng nhuận. Hắn vội vàng dùng tay che miệng để tránh phun ra, cổ họng nóng bỏng như thiêu như đốt, rượu vào đến đâu là lục phủ ngũ tạng như bốc cháy đến đó, khiến cả người run rẩy. Lần đầu tiên uống rượu để ra oai, thiếu niên lại tỏ ra cực kỳ chật vật. Nhìn thấy Lý Hòe đang ôm bụng cười lớn, Lâm Thủ Nhất vốn có lòng tự tôn rất mạnh liền cắn răng, định bụng uống thêm một hớp nữa. Không ngờ A Lương đã nhanh tay thu hồi hồ lô nhỏ, một tay nhẹ nhàng ấn lên vai thiếu niên, cười híp mắt nói:
- Uống rượu không tham chén mới có được niềm vui. Sau này mỗi ngày cho ngươi uống một hớp, bảo đảm từ nay về sau trên đời sẽ có thêm một kẻ tiêu dao quên sầu.
Lý Hòe tuổi tuy còn nhỏ nhưng tâm tư khôn khéo, lập tức mỉm cười vạch trần A Lương:
- Tiếc của không muốn cho Lâm Thủ Nhất uống nhiều thì cứ nói thẳng ra đi.
A Lương bỏ tay ra khỏi vai Lâm Thủ Nhất, thở dài một tiếng:
- Không tiếc sao được, rượu này của ta lai lịch cực lớn, giá trị liên thành, mấu chốt là có tiền cũng khó mà mua được. Lâm Thủ Nhất đúng là có phúc khí.
Lý Hòe thử dò hỏi:
- Cho tôi uống một ngụm nhé?
A Lương vội vàng cột bầu rượu vào hông:
- Ngươi tuổi tác quá nhỏ, kinh huyệt chưa thành hình, không thích hợp uống rượu mạnh, nếu không sẽ làm tổn hại đến căn cơ của ngươi.
Lý Hòe ngẩn người, lập tức giậm chân chửi ầm lên:
- A Lương! Cái đồ lão già nhà ông! Bữa cơm đêm giao thừa năm kia, tôi đã biết lén dùng đũa chấm rượu uống rồi, đó là loại rượu trắng gắt nhất trấn nhỏ chúng tôi đấy. Ngay cả cha tôi cũng nói tửu lượng của tôi đã theo kịp ông ấy, mà ai chẳng biết cha tôi là người uống rượu giỏi nhất trấn chứ. Hơn nữa từ mùa xuân năm ngoái, mỗi tháng tôi đều bị cha ném vào thùng rượu thuốc, chỉ cần cúi đầu là có thể uống được. Bây giờ ông lại dùng cái lý do đó để lừa tôi sao?
A Lương thốt lên một tiếng “ôi chao”, lập tức liếc nhìn thằng nhóc tinh nghịch đang khí thế hùng hồn kia. Y nghĩ thầm đúng là chẳng trách, đứa nhỏ này tuy nhỏ tuổi mà vẫn có thể theo kịp bước chân của đội ngũ, bàn chân cũng không bị phồng rộp, thể chất rõ ràng mạnh hơn Lâm Thủ Nhất khá nhiều, chắc hẳn là nhờ rượu thuốc kia rèn luyện gân cốt mà thành.
Đây là lần đầu tiên y nảy sinh hứng thú, cẩn thận quan sát Lý Hòe. Chẳng nhìn thì thôi, vừa nhìn vào liền không khỏi kinh hãi. Hóa ra có người đã dùng võ học thần thông phi phàm, cố ý che giấu căn cốt bên trong cơ thể đứa trẻ này. Nhưng hôm nay y đã muốn nhìn, tự nhiên không gì có thể che đậy nổi. Thế là trước mắt y hiện lên một bức sơn hà đồ huyền diệu, xuyên qua lớp da thịt, chỉ thấy khiếu huyệt toàn thân và khí huyết đang vận hành. Thấp thoáng có tử khí nhạt nhòa bốc lên, dãy núi hùng vĩ vững chãi, thế nước cuộn trào mà ổn định, cuối cùng trăm sông hội tụ về một khiếu huyệt, hơi nước hun đúc đại giang, khí tượng quả thực không thể xem thường.
A Lương tặc lưỡi xưng kỳ: "Không ngờ ta tùy tiện nhận một vị nhạc phụ ven đường mà lại phi phàm đến thế. Lý Hòe, cha ngươi họ tên là gì, nói không chừng đám bằng hữu chỗ ta có người nhận ra đấy."
Lý Hòe đột nhiên im lặng, lầm lũi một mình đi ra xa, chẳng buồn đáp lời A Lương.
Lâm Thủ Nhất thấp giọng giải thích: "Cha của Lý Hòe tên là Lý Nhị, là một gã tửu đồ du thủ du thực nổi danh trong trấn nhỏ, quanh năm suốt tháng chỉ biết lêu lổng. Trước kia ở học đường, không ít lần Lý Hòe bị người khác cười nhạo vì ông ta. Ban đầu Lý Hòe còn cãi vã với bọn họ, hình như còn đánh nhau mấy trận, nhưng sau đó có lẽ cảm thấy cha mình đúng là hạng vô tích sự, lâu dần cũng chẳng buồn để tâm nữa."