Nước sâu không tiếng, mưa lớn chóng tan.
Không lâu sau khi Trần Bình An và A Lương quay về dưới gốc cổ thụ, trận mưa rào này đã chuyển thành mưa bụi rả rích, những giọt nước không ngừng từ kẽ lá nhỏ xuống. Thấy cậu trở lại, gương mặt tiểu cô nương mặc áo bông đỏ tràn đầy lo lắng. Trần Bình An nở nụ cười rạng rỡ, xoa xoa cái đầu nhỏ của cô bé, khẽ nói không sao cả. Sắc mặt Lý Bảo Bình lập tức rạng rỡ hẳn lên, tựa như dải cầu vồng sau cơn mưa khiến người ta kinh ngạc, trong trẻo đến mức động lòng người. Khoảnh khắc ấy, Trần Bình An bỗng cảm thấy áy náy, chỉ là nhất thời không biết nên mở lời thế nào, bao nhiêu tâm sự nghẹn lại nơi lồng ngực, đành im lặng luyện tập quyền giá.
A Lương thấy cảnh này liền hội tâm nhất tiếu, nhưng một câu nói của Lý Hòe đã nhanh chóng đánh tan tâm tình tốt đẹp của lão:
- A Lương, A Lương, nghe Trần Bình An nói ông lên núi là để đi đại tiện, bởi vì làm như vậy có thể tiết kiệm được việc chùi mông.
A Lương cười ha hả hỏi lại:
- Thật sự là do Trần Bình An nói sao?
Lý Hòe liếc nhìn Trần Bình An đang đứng cách đó không xa, có lẽ sợ A Lương và Trần Bình An đối chất ngay tại chỗ, liền học theo giọng điệu của A Lương, cười hì hì nói:
- Tuy Trần Bình An không nói ra miệng, nhưng tôi cảm thấy trong lòng hắn chắc chắn nghĩ như vậy. Tôi đương nhiên cho rằng A Lương ông không phải hạng người đó, còn đặc biệt giải thích với Chu Lộc, vỗ ngực đảm bảo cho ông nữa đấy.
A Lương khẽ xách tai Lý Hòe, cúi đầu cười hỏi:
- Hử?
Lý Hòe đau đến nhe răng trợn mắt:
- A Lương, đều tại Trần Bình An quá mức bạc tình bạc nghĩa. Có cần tôi mắng hắn thay ông không?
A Lương ra sức vặn lỗ tai thằng nhóc chết tiệt này:
- Tưởng A Lương ta dễ lừa gạt lắm sao?
Lý Hòe kêu oai oái, đáng tiếc là chẳng ai thèm đoái hoài. Hắn lập tức thấy gió đẩy mái chèo:
- A Lương, A Lương, tôi có một người chị tên là Lý Liễu, tên tuy hơi khó nghe nhưng người thì xinh đẹp tuyệt trần, chuyện này tuyệt đối không lừa ông đâu. Hai tên xấu xa Lâm Thủ Nhất và Đổng Thủy Tỉnh đều thầm thương trộm nhớ chị tôi đấy. Cái tên Đổng Thủy Tỉnh kia dù có chuyện hay không cũng cứ tìm cách đến nhà tôi ăn chực, mỗi lần nhìn thấy chị tôi là mặt đỏ như gấc, đúng là buồn nôn. A Lương, tôi thấy ông mạnh hơn Đổng Thủy Tỉnh nhiều, người vừa anh tuấn tính tình lại tốt, cưỡi được lừa uống được rượu, có muốn sau này tôi giới thiệu chị tôi cho ông không?
A Lương vội vàng buông tai Lý Hòe ra, hai tay nhẹ nhàng đặt lên vai cậu nhóc ấn xuống một cái, cười nói:
- Chúng ta ngồi xuống từ từ nói chuyện.
Trần Bình An đi đến trước mặt cha con Chu Hà và Chu Lộc, hỏi:
- Chu Hà thúc thúc, có thể nói chuyện một chút không?
Người đàn ông kia nhếch miệng cười nói:
- Chờ câu này của ngươi đã lâu rồi. Vậy chúng ta đi dạo một lát, dù sao mưa cũng đã ngớt nhiều.
Hai người sánh vai đi ra khỏi tán cây cổ thụ vô danh có bóng râm to lớn như ngọn núi nhỏ. Không đợi Trần Bình An lên tiếng hỏi, Chu Hà đã tự thuật gia thế và lai lịch của mình:
- Trần Bình An, lúc trước trấn nhỏ xảy ra nhiều chuyện kỳ quái như vậy, ngươi có thể sống sót dưới tay vượn Bàn Sơn của núi Chính Dương, lại còn kết giao với vị thiếu nữ phương xa kia, chắc hẳn đã biết được không ít chuyện. Vậy ta cũng không che giấu gì nữa, dù sao an nguy của tiểu thư mới là quan trọng nhất. Hai cha con ta đều là gia nô sinh ra trong Lý gia, đời đời làm nô tỳ hầu hạ, nhờ chủ nhân Lý gia ban cho cơm ăn áo mặc. Mặc dù nghe qua có vẻ thấp kém, nhưng thực ra không thảm hại như ngươi nghĩ đâu. Từ vị lão tổ tông quanh năm suốt tháng chẳng mấy khi lộ diện, cho đến gia chủ, rồi đến Bảo Bình tiểu thư này của chúng ta, không một ai xem cha con ta như đầy tớ cả. Nhất là tiểu thư và khuê nữ nhà ta, tình cảm của hai đứa chẳng khác gì chị em ruột thịt.
Nói đến đây, người đàn ông trung niên quay đầu nhìn con gái đang đứng dưới gốc cây đại thụ nhìn về phương xa. Thiếu nữ đang độ xuân thì, tựa như nụ hoa chớm nở, có lẽ chỉ qua một năm nữa thôi sẽ trở thành một thiếu nữ trưởng thành thực thụ. Chu Hà cảm thấy con gái mình so với bất kỳ thiên kim tiểu thư nào ở kinh thành Đại Ly cũng không hề kém cạnh. Ông vẫn luôn tự hào về điều này, tin chắc sau này Chu Lộc nhất định sẽ có tiền đồ xán lạn tại vương triều Đại Ly.
Cần biết rằng Đại Ly xưa nay vốn trọng thị nữ tử, không cấm phụ nữ dấn thân vào sa trường giết địch. Thậm chí tiên đế Đại Ly còn đặc biệt hạ lệnh cho Lễ bộ, thiết lập một hệ thống phong hiệu cho nữ võ phu và nữ tu sĩ có công trạng, mở ra tiền lệ chưa từng có tại Đông Bảo Bình Châu. Chuyện này khi đó từng bị giới văn nhân mặc khách do thư viện Quan Hồ cầm đầu công kích dữ dội, gây nên một trận phong ba bão táp, mũi dùi dư luận chỉ trích vương triều Đại Ly là lũ man di phương Bắc. Nếu không có sơn chủ của thư viện Sơn Nhai là Tề Tĩnh Xuân ra sức dẹp yên sóng gió, có lẽ vị hoàng đế trẻ tuổi khi ấy đã phải thu hồi thánh chỉ để bình ổn dư luận trong ngoài triều đình.
Chu Hà mỉm cười nói:
- Năm xưa khi lão tổ tông phát hiện ta có căn cốt tập võ, không nói hai lời đã hao tốn vô số tiền của để bồi dưỡng, nhờ vậy Chu Hà ta mới có được thân thủ như ngày hôm nay. Con gái ta là Chu Lộc cũng vậy, nếu không phải bản thân nó thiếu chút nghị lực, thất bại trong gang tấc trước ngưỡng cửa võ đạo cảnh giới thứ hai, thì thành tựu sau này chỉ có cao hơn chứ không thể thấp hơn người làm cha như ta. Sau khi lão tổ tông nhận thấy Chu Lộc là một mầm non luyện võ tốt, đã từng đích thân bảo với ta rằng, Chu Lộc có hy vọng chạm tới cảnh giới thứ bảy trong truyền thuyết của võ nhân, còn Chu Hà ta thì chỉ miễn cưỡng dừng lại ở cảnh giới thứ năm mà thôi.
Nói đến đây, tâm trạng Chu Hà có chút trầm xuống. Võ nhân muốn thăng tiến cảnh giới, nếu không trải qua những trận sinh tử đối quyết với kẻ địch ngang tài ngang sức, không tôi luyện giữa lằn ranh nguy hiểm, thì chỉ dựa vào thiên tư đơn thuần sẽ chẳng thể tiến xa. Hơn nữa, một khi đã bỏ lỡ thời cơ tốt nhất để đột phá, khí thế sẽ dần tiêu trầm, ý chí mòn mỏi, con đường vươn tới đỉnh cao coi như hoàn toàn đứt đoạn.
Chu Hà nén lại cảm xúc trong lòng, tiếp tục phân trần:
- Lần này chúng ta hộ tống tiểu thư rời khỏi Đại Ly, thứ nhất là vì chúng ta ở gần, thân thủ cũng coi như tạm được. Hơn nữa cha con ta vốn là gia nô sinh ra trong Lý gia, bản lĩnh tuy không dám xưng cao cường nhưng lòng trung thành thì tuyệt đối không phải bàn cãi. Thứ hai, tiểu thư lần đầu đi xa, cần có người tính tình chu đáo chăm lo việc ăn uống sinh hoạt, Chu Lộc chính là lựa chọn thích hợp nhất. Thứ ba, tiểu thư là hậu bối được lão tổ tông nhà ta yêu chiều nhất. Thực tế, người thực sự hộ tống tiểu thư đi xa vốn là lão tổ tông đích thân ra tay. Nhưng sau khi A Lương, đồng môn của Nguyễn sư ở miếu Phong Tuyết xuất hiện, lão tổ tông mới yên tâm quay về trấn nhỏ. Bởi lẽ hiện giờ trấn nhỏ đã không còn cấm chế, có thể tự do thu nạp linh khí đất trời, chẳng khác nào tu hành tại một chốn động thiên phúc địa. Lão tổ tông đang ở ngưỡng cửa đột phá, nếu bỏ lỡ cơ hội ngàn năm có một này thì sẽ không bao giờ có lại nữa. Dù sao, có A Lương đảm nhận vai trò tùy tùng bên cạnh, chắc hẳn sẽ không xảy ra điều gì bất trắc.