Mưa lớn trút xuống nón lá của hai người, phát ra những tiếng lộp bộp liên hồi.
Trần Bình An trầm giọng nói:
- Cây trâm này chẳng có gì đặc biệt, chỉ là một món đồ ngọc bình thường mà thôi.
A Lương nhìn chằm chằm vào dáng vẻ nghiêm túc của thiếu niên, tựa như vừa nghe thấy một chuyện nực cười nhất thế gian, gã nhe răng trợn mắt, vất vả lắm mới nhịn được cười, nói:
- Lời ngươi nói không tính.
Mồ hôi rịn ra trên trán Trần Bình An, nhưng nhanh chóng bị nước mưa tạt vào mặt cuốn trôi đi. Cậu nhìn người đàn ông trước mắt, hỏi:
- Vậy rốt cuộc ông muốn gì?
A Lương cười hỏi:
- Ngươi có cảm thấy mình sắp chết rồi không?
Khoảnh khắc này, Trần Bình An đột nhiên cảm thấy tuyệt vọng cùng cực, bởi vì Nguyễn sư phụ đã đến rồi lại đi, mà người đàn ông này vẫn sừng sững đứng trước mặt cậu.
A Lương vẫn cười híp mắt, thanh đao trúc màu xanh biếc đeo nghiêng bên hông.
Gã mỉm cười quan sát thiếu niên vóc người không cao, áo quần đơn bạc, dưới chân là đôi giày cỏ chắc chắn, và đương nhiên, không thể thiếu cây trâm ngọc bích mang ý vị "vẽ rồng điểm mắt" kia.
Nếu gã nhớ không lầm, trên cây trâm này có khắc tám chữ nhỏ thanh tú.
Môi Trần Bình An tái nhợt, cậu run giọng hỏi:
- Ông có thể tha cho bọn họ được không?
A Lương không đáp lời.
Trước khi lên đường, Trần Bình An đã thắp đèn thức trắng đêm, cố gắng hình dung ra mọi tình cảnh khó khăn có thể xảy ra. Cậu cũng đã nghĩ tới, chuyến hành trình hộ tống Lý Bảo Bình đến thư viện Sơn Nhai nhập học lần này chắc chắn sẽ gặp muôn vàn trắc trở. Bởi lẽ chỉ tính riêng kẻ thù ngoài mặt đã có ba phương: núi Vân Hà, thành Lão Long và núi Chính Dương, thảy đều là thần tiên trên núi, lại có mối thù sinh tử với cậu. Thế nên cậu vô cùng lo sợ bản thân sẽ liên lụy đến con đường cầu học của cô bé mặc áo bông đỏ.
Lúc trước cậu từng kể với Lý Bảo Bình về những gian nan khi leo núi thuở nhỏ. Chẳng phải thiếu niên muốn kể khổ hay phô trương uy phong của một tiểu sư thúc, mà cậu chỉ muốn nhắn nhủ với cô bé một điều: hành trình đến thư viện Sơn Nhai tại Đại Tùy chắc chắn còn xa xôi hơn vạn lần con đường lên núi hái thuốc năm xưa. Nếu một ngày nào đó cậu không còn ở bên cạnh, không thể bảo vệ cô bé nữa, mà Lý Bảo Bình lại cảm thấy nản lòng trên con đường tìm chữ, cậu hy vọng cô bé có thể cố gắng bước thêm vài bước. Biết đâu chừng, cô bé cũng sẽ đến được đích như cậu năm xưa.
Thế nhưng khi những lời này vừa đến bên môi, Trần Bình An đột nhiên cảm thấy hai người vừa cất bước đi xa, nói như vậy quả thực quá đỗi điềm gở, không may mắn chút nào. Cho nên cậu chỉ nói một nửa, nửa còn lại nuốt ngược vào bụng, đổi thành hy vọng cô bé có thể trở thành một vị tiểu lão sư, vị nữ tiên sinh đầu tiên. Đó là lời cầu phúc, cũng là kỳ vọng của cậu dành cho tiểu cô nương.