Tại từ đường họ Viên ở ngõ Nhị Lang, Thôi Sàm toàn thân đẫm máu ngồi trên ghế bành, hai tay kết Bảo Bình ấn, khổ sở duy trì lớp da thịt này không để sụp đổ.
Chẳng những bởi lớp vỏ bọc này cực kỳ khó tìm, mà còn vì thân xác này tựa như lồng giam khóa chặt hồn phách hắn bên trong. Trong thời gian ngắn, đừng nói tới việc thần hồn xuất khiếu từ kinh thành Đại Ly du ngoạn sơn thủy Long Tuyền như trước, một khi nhục thân bị hủy, hắn sẽ lập tức rơi vào cảnh hồn phách ly tán, chẳng khác nào kẻ tàn phế, cả đời chỉ có thể làm hạng tôm cá dưới đáy bùn lầy của Trung Ngũ Cảnh. Đám lang trùng hổ báo trước kia vốn nơm nớp lo sợ, quỳ rạp dưới chân hắn, nay muốn lấy mạng hắn chỉ dễ như trở bàn tay.
Dẫu thân tâm đều trọng thương, nhưng sau khi nôn ra một ngụm máu bầm, Thôi Sàm vẫn chống tay vào thành ghế, đôi chân run rẩy gượng đứng dậy. Hắn hiểu rõ, càng là lúc này càng không thể ngã xuống nghỉ ngơi. Hắn ngẩng đầu nhìn lên ô cửa thiên song trên mái nhà, nơi từng vang lên giọng nói của Binh gia Thánh nhân Nguyễn Cung, chỉ có điều hiện tại hắn đã mất sạch thần thông pháp thuật để có thể đối thoại với đối phương.
Thôi Sàm khàn giọng ra lệnh:
- Ra đây.
Một thiếu niên tướng mạo thanh tú không tì vết từ gian phòng bên cạnh đẩy cửa bước ra, vẻ mặt đầy sợ hãi đi tới trước mặt Thôi Sàm, tay chân luống cuống không biết phải làm sao.
Thôi Sàm tin tưởng vào lòng trung thành của đám gián điệp tử sĩ ẩn náu trong trấn nhỏ đối với vị Quốc sư Đại Ly là hắn, nhưng lại hoàn toàn không yên tâm về thực lực của bọn họ. Hắn không hy vọng đám người này có thể hộ tống mình bình an trở về kinh thành, e rằng còn chưa ra khỏi trấn, những quân cờ mà Tống Trường Kính hay người đàn bà kia cài cắm trong "tứ tính thập tộc" đã thừa cơ ra tay rồi.
Vì vậy, hắn hạ lệnh cho thiếu niên:
- Đến tiệm rèn tìm Nguyễn sư, mời ông ấy tới đây một chuyến. Cứ nói thẳng Thôi Sàm ta có việc cầu kiến, muốn cùng ông ấy thực hiện một vụ đại giao dịch liên quan đến việc sắc phong Sơn thần núi Thần Tú. Nhớ kỹ, phải là "mời". Nếu Nguyễn Cung không chịu tới, ngươi cũng đừng quay về đây nữa. Chút âm hồn ta tạm thời thu thập đặt vào cơ thể ngươi không chống chọi nổi mấy ngày bị dương khí và gió lớn bào mòn đâu.
Sắc mặt thiếu niên trắng bệch như tuyết, vội vàng gật đầu lia lịa.
Thôi Sàm uể oải tựa lưng vào ghế, dặn bảo:
- Lúc ra ngoài vẻ mặt hãy tự nhiên một chút, đừng có ủ rũ như nhà có tang, bằng không kẻ ngốc cũng nhìn ra ta đã gặp chuyện.
Thiếu niên rụt rè gật đầu, rảo bước rời đi.
Thật là nực cười, sa sút đến mức phải tự hạn chế phạm vi hoạt động, phong tỏa lối ra của hồn phách, giờ đây còn phải nhọc công tu bổ, làm kẻ vá khâu cho chính chiếc lồng giam này.
Thế nhưng Thôi Sàm vừa nhắm mắt lại, tiếng bước chân quen thuộc bỗng vang lên. Hắn lập tức mở mắt, đang định lớn tiếng quở trách con rối làm việc không ra hồn này.
Song khi nhìn thấy vị khách không mời đứng cạnh thiếu niên bằng sứ, hắn lập tức đổi sắc mặt, cười nói với thiếu niên:
- Mang một chiếc ghế tới cho Dương lão tiền bối, dâng thêm một chén trà nữa.
Ông lão rít một hơi thuốc lá sợi, một tay chắp sau lưng, đưa mắt nhìn quanh quất, chẳng thèm liếc tới vị Quốc sư trẻ tuổi đang trong dáng vẻ thê thảm kia, cười ha hả nói:
- Cấm chế nơi này do tự tay Thôi Sàm ngươi bố trí, giờ đây có người phá cửa xông vào mà chủ nhân vẫn còn đang ngủ say. Quốc sư đại nhân, phải chăng đã gặp phiền phức gì? Có cần lão phu giúp một tay không?
Sắc mặt Thôi Sàm vẫn như thường, lắc đầu đáp:
- Không cần phiền đến lão tiền bối.
Ông lão ngồi xuống chiếc ghế thiếu niên vừa mang tới. Ông ngồi ở hướng Đông, còn Thôi Sàm ngồi ở hướng Nam nhìn về hướng Bắc, đối diện với tấm biển trong nhà chính họ Viên. Ông lão nhìn vẻ mặt vừa thận trọng vừa tò mò của thiếu niên bằng sứ, cảm khái nói:
- Trình độ điều khiển thần hồn của ngươi quả thực không tệ.
Thôi Sàm hỏi:
- Bây giờ chúng ta đàm thoại, Nguyễn Cung có nghe thấy không?
Lão Dương cười nói:
- Tính khí của Nguyễn Cung thế nào ngươi còn lạ gì, hắn sẽ không rỗi hơi đi rình rập động tĩnh của ngươi. Nếu không phải ngươi năm lần bảy lượt khiêu khích, ngươi tưởng hắn thèm để mắt tới ngươi sao?
Thôi Sàm trầm giọng:
- Cẩn thận mới giữ được thuyền vạn năm!
Đây là lần thứ hai Thôi Sàm nói câu này với lão Dương, lần đầu là ở gò sứ cũ.
Ông lão rít một hơi thuốc:
- Có đạo lý.
Thôi Sàm tĩnh lặng chờ đợi một lúc, mới hỏi:
- Được rồi chứ?
Ông lão khẽ gật đầu:
- Thôi Quốc sư cứ tự nhiên.
Thôi Sàm dùng mu bàn tay lau đi vệt máu tươi rỉ ra nơi khóe miệng, hỏi:
- Ta nên gọi đại tiên sinh là Thanh Đồng Thiên Quân? Hay là một cái tên khác lẫy lừng hơn...
Ông lão mặt không cảm xúc, ngắt lời Thôi Sàm:
- Đủ rồi.
Thôi Sàm quả nhiên không nói tiếp, chỉ bùi ngùi cảm khái:
- Thực không dám giấu, vãn bối vẫn luôn ngưỡng mộ trận chiến năm đó.
Hắn bỗng bật cười:
- Chẳng hận bất kiến Thần Quân, chỉ hận Thần Quân bất kiến ngã. Đây vốn là lời cảm khái trong lòng ta khi theo học tiên sinh, lần đầu tiếp xúc với những bí mật ấy. Thuở đó tiên sinh từng quở trách ta không biết trời cao đất dày, ăn nói ngông cuồng. Đến nay ngẫm lại, tiên sinh đã đúng, còn ta đã sai.
Ông lão phất tay nói:
- Chuyện sư môn các ngươi, dù là thầy trò bất hòa hay huynh đệ tương tàn, ta đều chẳng mảy may hứng thú.
Thôi Sàm cười nhạo đáp:
- Vậy tiền bối tới đây, chỉ để xem trò cười của vãn bối thôi sao?
Lão Dương hỏi:
- Ta có chút hiếu kỳ, Phiên vương Đại LyTống Trường Kính, một kẻ võ phu chỉ nhất tâm hướng về cảnh giới thứ mười một, tại sao ngươi và hắn lại như nước với lửa, không đội trời chung như vậy?
Thôi Sàm lắc đầu đáp:
- Không phải ta và Tống Trường Kính muốn liều mạng một mất một còn, mà là vương triều Đại Ly chúng ta có một nữ nhân lợi hại không dung nổi hắn. Năm xưa đồ sứ bản mệnh của Trần Bình An bị đập vỡ, chính là do một tay bà ta đứng sau màn dàn xếp, mục đích là để nhi tử của mình dễ dàng đoạt lấy cơ duyên hơn. Nếu không có Mã gia ở ngõ Hạnh Hoa vì ham mê phú quý mà đồng ý ra tay, thì cũng sẽ có Lưu gia, Tống gia nào đó thế chỗ.
- Đương nhiên ta không phủ nhận, sau đó ta mượn chuyện Trần Bình An để nhắm vào Tề Tĩnh Xuân, cũng chỉ là thuận theo tình thế mà thôi. Đây quả thực là một trong số ít những nước cờ thần sầu trong đời này của ta. Tề Tĩnh Xuân cao tay hơn một nước, ta cam tâm tình nguyện nhận thua, nhưng vẫn chẳng thấy nước cờ ấy có gì kém cỏi.
Lão Dương nhả ra một ngụm khói, nheo mắt nói:
- Đồ sứ bản mệnh vừa vỡ, thiếu niên ngõ Nê Bình kia tựa như một ngọn nến bùng cháy giữa đêm đen, đặc biệt thu hút sự chú ý, tự nhiên sẽ dẫn dụ thiêu thân lao đầu vào lửa. Nữ nhân mà ngươi nói kia đoán không sai, thiếu nữ do thần ý tinh khí còn sót lại của con chân long kia ngưng tụ thành, ban đầu quả thực đã theo bản năng mà tìm đến chỗ Trần Bình An.
- Nhưng khi nàng thoát khỏi giếng nhốt rồng, chạy tới ngõ Nê Bình, lảo đảo đi đến trước cửa hai nhà, mới phát giác trong nhà Tống Tập Tân có long khí nồng đậm. Đối với nàng mà nói, đó chính là mỹ vị nhân gian tuyệt hảo nhất, thế nên dù liều mạng cũng muốn gõ cửa nhà hắn, chỉ tiếc sức cùng lực kiệt, cuối cùng mới ngã gục trên đống tuyết trước cửa nhà Trần Bình An.