Trần Bình An nhìn quanh quất một lượt, thấy không có gì dị thường, bấy giờ mới nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của tiểu cô nương, khẽ giọng bảo:
- Chúng ta tìm nơi khác nói chuyện.
Cậu thầm nghĩ, bên khe suối vốn thanh tĩnh, dễ tránh khỏi tai mắt người ngoài, nhưng từ lần trước phát giác trong nước suối có thứ âm tà quỷ mị, cậu cũng không dám tùy tiện đến gần mặt nước nữa.
Tiểu cô nương mặc áo bông đỏ trong lúc thống khổ đã thốt ra câu nói kia, nhưng ngay sau đó liền cảm thấy hối hận, bởi vì bên cạnh Trần Bình An còn có một người khác, chính là Nguyễn tỷ tỷ mặc áo xanh cột tóc đuôi ngựa. Mặc dù trước đó Lý Bảo Bình từng gặp Nguyễn Tú ở Lưng Trâu Xanh, nhưng khi ấy còn có đôi Kim Đồng Ngọc Nữ của Đạo gia đi cùng, một người nuôi dưỡng hai con cá lớn xanh đỏ, một người dắt theo con nai trắng như tuyết, bọn họ vốn có ngọn nguồn thâm sâu với gia tộc của tiểu cô nương.
Dĩ nhiên Nguyễn Tú trông không giống người xấu, nhưng hiện giờ tiểu cô nương lại sợ nhất hạng người như vậy, quan hệ không mấy thân thiết, dung mạo lại hiền lành thiện lương, để rồi cuối cùng chẳng thấy đao kiếm đâu mà người bên cạnh đã bị đâm chết tự bao giờ.
Nhớ lúc đầu, Mã tiên sinh và người họ Thôi kia đồng hành cùng nhau, trích dẫn kinh điển, đàm đạo huyền vi, thơ từ xướng họa vô cùng tâm đắc. Theo lời Lý Hòe nói, vị họ Thôi này chắc hẳn là con riêng hoặc cháu đích tôn của lão Mã, nếu không thì quan hệ chẳng thể nào hòa hợp đến thế.
Nào ngờ Mã tiên sinh đang lúc tinh thần phấn chấn lại phải bỏ mạng dưới tay vị chính nhân quân tử danh động thiên hạ kia. Theo lời Mã lão tiên sinh từng kể, trong số các quân tử hiền nhân Nho gia ở Đông Bảo Bình Châu, có hai người đặc biệt nổi bật, được xưng tụng là “Đại Tiểu Quân”, mà Thôi tiên sinh chính là “Quan Hồ Tiểu Quân” danh tiếng lẫy lừng. Trước khi biến cố xảy ra, ấn tượng của mọi người đối với Thôi Minh Hoàng gần như đều rất tốt, y không chỉ lịch sự tao nhã mà học vấn còn vô cùng uyên bác, dường như trên thông thiên văn dưới tường địa lý, hỏi bất cứ điều gì cũng có thể đối đáp trôi chảy.
Chỉ có Lâm Thủ Nhất ngay từ đầu đã không có thiện cảm với Thôi Minh Hoàng. Hắn vốn xuất thân từ gia đình quyền quý ở ngõ Đào Diệp, vẻ mặt lúc nào cũng lạnh lùng như thể người khác đang nợ mình vạn lượng bạc, thế nên cũng không mấy thân thiết với bốn đứa trẻ còn lại. Trước đây Lâm Thủ Nhất từng nhiều lần buông lời mỉa mai vị Thôi quân tử kia, nhưng chẳng một ai đồng tình, họ chỉ cho rằng Lâm Thủ Nhất đang đố kỵ với phong độ tiêu sái của Thôi Minh Hoàng mà thôi.
Mặc dù Nguyễn Tú không hiểu vì sao ánh mắt của tiểu cô nương lại không mấy thiện cảm với mình, nhưng vẫn lên tiếng đề nghị:
- Hay là đến phòng đúc kiếm mà chúng ta vừa mới xây xong?
Tiểu cô nương tựa như chim sợ cành cong, nắm chặt lấy tay Trần Bình An, ra sức lắc đầu, ánh mắt đầy vẻ khẩn cầu:
- Trần Bình An, chúng ta đừng đến chỗ có nhiều người lạ được không?
Trần Bình An nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Lý Bảo Bình, ôn tồn trấn an:
- Tin anh đi, phòng đúc kiếm của tiệm rèn là nơi an toàn nhất.
Tiểu cô nương ngước đầu nhìn vào mắt Trần Bình An, giống như thuở nhỏ lần đầu tiên đến bên khe suối, nhìn làn nước trong vắt thấy đáy, dòng chảy lững lờ trôi, khiến đứa trẻ cảm thấy dường như mình sẽ vĩnh viễn không bao giờ lớn lên. Lúc này lâm vào hiểm cảnh sinh tử, một nỗi ủy khuất khó tả dâng lên trong lòng, cô bé vừa nức nở vừa nói:
- Trần Bình An, anh không được gạt em!
Ánh mắt Trần Bình An đầy kiên định, cậu đáp:
- Không gạt em đâu!
Nguyễn Tú dẫn hai người một lớn một nhỏ đến phòng đúc kiếm, lấy chìa khóa mở cửa. Nàng đứng tại chỗ, mỉm cười dịu dàng nói:
- Ta sẽ không vào trong đâu, ta ở bên ngoài trông chừng cho các người, dù là cha ta tới cũng sẽ không cho vào.
Trần Bình An hơi lúng túng, nhỏ giọng giải thích:
- Có thể mang cho cô bé chút đồ ăn thức uống không? Tôi đoán sau khi cơn căng thẳng qua đi, tinh khí thần của cô bé sẽ sa sút trong chốc lát, đến lúc đó lấp đầy bụng là tốt hơn cả, hồi nhỏ tôi cũng thường như vậy.
Nguyễn Tú gật đầu, hơi nghiêng người. Chỉ thấy cổ tay nàng khẽ lật, không biết từ đâu đã biến ra một chiếc túi lụa nhỏ, đưa cho Trần Bình An:
- Năm miếng bánh hoa đào do tiệm Áp Tuế mới làm, cậu cầm lấy trước đi. Ta đi lấy bình nước tới, bảo cô bé đừng ăn quá nhanh, kẻo lại mắc nghẹn.
Trần Bình An và Lý Bảo Bình ngồi đối diện nhau trên hai chiếc ghế đẩu nhỏ. Mặc dù cô bé đã cầm lấy bánh hoa đào nhưng vẫn chưa có ý định ăn.
Trần Bình An nhẹ giọng hỏi:
- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, em nói cho anh nghe xem.
Lý Bảo Bình kể lại đầu đuôi một cách chậm rãi, dường như rất mâu thuẫn với tính cách nôn nóng thường ngày của cô bé. Nhưng tiểu cô nương nói chậm như vậy, lại vừa hay giúp Trần Bình An có thời gian sắp xếp lại suy nghĩ, đặt mình vào hoàn cảnh của người khác để suy xét vấn đề.
Trước khi vị Mã tiên sinh cao tuổi của học đường kia tạ thế, năm đứa trẻ ly hương viễn hành để cầu học vốn đang thuận buồm xuôi gió, một cỗ xe trâu cùng hai chiếc xe ngựa đã đi được mấy trăm dặm đường. Mã tiên sinh cùng Thôi Minh Hoàng của thư viện Quan Hồ đàm đạo tâm đầu ý hợp, chẳng khác nào đôi bạn vong niên. Thế nhưng có một ngày, khi Mã tiên sinh đang kiểm tra bài vở của đám trẻ, đột nhiên nói muốn đi bàn bạc lộ trình với Thôi tiên sinh một chút, có khả năng đôi bên sẽ từ biệt tại đây, mỗi người một ngả, dù sao thiên hạ cũng chẳng có bữa tiệc nào không tàn.
Thế nhưng đám trẻ đợi mãi vẫn không thấy Mã tiên sinh và Thôi Minh Hoàng trở lại, vì vậy Lý Bảo Bình và Lý Hòe bèn chạy đi tìm người. Kết quả, Lý Hòe tìm thấy Mã tiên sinh đang nằm giữa vũng máu, chẳng riêng gì tứ chi, thương thế của lão nhân gia nặng đến mức ngay cả vành mắt, lỗ tai đều không ngừng rỉ máu, cảm giác thân thể ông lão giống như một chiếc giỏ tre vừa vớt dưới suối lên, sinh cơ cứ thế rỉ ra ngoài không cách nào ngăn lại.
Mã tiên sinh chỉ còn lại một hơi tàn thoi thóp, thều thào bảo Lý Hòe chỉ gọi một mình Lý Bảo Bình đến đây. Sau khi Lý Bảo Bình đến bên cạnh, lão nhân gia nắm chặt lấy tay cô bé. Chẳng biết vì sao vị lão tiên sinh vốn đã không thốt nên lời kia, có lẽ là nhờ hồi quang phản chiếu, cũng có thể là đã dốc cạn chút sức tàn cuối cùng, đứt quãng dặn dò hậu sự với Lý Bảo Bình.
Nói đến đây, tiểu cô nương mặc áo bông đỏ đã khóc không thành tiếng, nước mắt giàn giụa khắp mặt.
Trần Bình An vốn không giỏi an ủi người khác, đành lặng lẽ nhích ghế lại gần tiểu cô nương một chút, đưa tay giúp cô bé lau nước mắt, liên tục lặp lại:
- Đừng khóc, đừng khóc nữa...
Bé gái sụt sịt mũi, tiếp tục nói:
- Mã tiên sinh nắm tay em, nói em nhất định phải một mình tìm đến huynh, bảo huynh phải cẩn thận người của thư viện Quan Hồ và kinh thành Đại Ly, tuyệt đối đừng tin bất kỳ ai!
Sắc mặt Trần Bình An trở nên nghiêm trọng, hỏi:
- Mấy đứa Thạch Xuân Gia thì sao?
Lý Bảo Bình mặt đầy nước mắt bỗng nhếch miệng cười khổ, nói:
- Bốn người bọn họ đang dẫn theo gã đánh xe từ nơi khác tới kia đi loanh quanh gần ngõ Nê Bình. Lâm Thủ Nhất cảm thấy gã đánh xe kia không phải người tốt, nói không chừng là cùng một giuộc với họ Thôi, cùng nhau hại chết Mã tiên sinh. Sau khi bọn em tìm nơi chôn cất Mã tiên sinh, gã đánh xe lại nói thư viện Sơn Nhai không thể đi được nữa, bởi vì Mã tiên sinh và Thôi tiên sinh vừa nhận được tin tức, thư viện do Tề tiên sinh làm sơn chủ đã dời từ Đại Ly đến nước đối địch là Đại Tùy. Hiện giờ không có Mã tiên sinh dẫn đường, còn chưa tới được Đại Tùy, chỉ cần đến biên cảnh Đại Ly là tất cả bọn em sẽ bị biên quân khép tội tư thông với địch phản quốc mà giết chết.
- Lúc đó bọn em cũng không có chủ ý gì, đến phút cuối Mã tiên sinh cũng không kịp dặn dò bọn em phải làm sao, nên trở về học đường trong trấn nhỏ chờ đợi thầy giáo kế tiếp, hay là tiếp tục đến thư viện Sơn Nhai ở Đại Tùy nhập học, cho nên đành phải đi theo gã đánh xe kia quay về đây. Nhưng gã đánh xe kia lại nói trưởng bối gia tộc của bọn em đều đã chuyển đến kinh thành Đại Ly hết rồi, nếu không tin thì có thể trở về nhà, tìm người hỏi sẽ biết gã nói thật, bởi vì quan phủ Đại Ly đã yêu cầu mỗi gia tộc phải lưu lại người trong trấn nhỏ.
Nguyễn Tú bưng một bình nước gõ cửa, sau đó bước vào phòng đúc kiếm. Lý Bảo Bình lập tức im bặt không nói gì thêm.
Lúc Nguyễn Tú rời khỏi cũng không quên khép cửa lại.
Đợi đến khi cửa phòng đóng hẳn, cô bé mới tiếp tục nói:
- Gã đánh xe kia rất kỳ lạ, cố ý hỏi bọn em có biết một thiếu niên tên là Trần Bình An, cư ngụ ở nơi gọi là ngõ Nê Bình hay không, nói rằng gã muốn giúp Mã tiên sinh chuyển lời tới anh. Lúc đó em không trả lời gã.
Trần Bình An gật đầu:
- Làm rất đúng. Trước tiên nhét chút gì vào bụng đã.
Lý Bảo Bình tựa như hổ đói vồ mồi, liên tục ăn liền ba miếng bánh ngọt, lại uống một hớp nước lớn, dùng mu bàn tay tùy ý quệt ngang mặt, nhanh nhảu nói:
- Sau đó năm người bọn em tìm cơ hội bàn bạc, cảm thấy không thể bó tay chờ chết, bèn nghĩ ra một đối sách. Một ngày trước khi về đến trấn nhỏ, Thạch Xuân Gia bắt đầu giả bệnh, em thì luôn túc trực bên cạnh chăm sóc. Sau đó em lén nói cho Lý Hòe biết về địa hình ngõ Nê Bình, bảo hắn thừa nhận thực ra đã sớm quen biết anh. Lý do là cha hắn Lý Nhị từng làm tạp dịch ở tiệm thuốc họ Dương, có một thiếu niên họ Trần ở ngõ Nê Bình thường đến tiệm bán thảo dược, chỉ là lúc trước khi gã đánh xe hỏi tới, hắn không nhớ ra chi tiết nhỏ này.
Trần Bình An không khỏi lộ vẻ nghi hoặc.
Lý Bảo Bình thẹn thùng giải thích:
- Em thường ở bên khe suối nhìn thấy anh một mình lên núi hái thuốc, hoặc là lúc xuống núi vác theo một chiếc gùi thuốc lớn.
Trần Bình An dở khóc dở cười, khẽ gật đầu ra hiệu mình đã hiểu.
Đồng thời cậu cũng cảm thấy sợ hãi thay cho bọn họ, trầm giọng nói:
- Các em làm như vậy thực ra vô cùng nguy hiểm.