Khi Trần Bình An vác một sọt đất leo ra khỏi miệng giếng, cậu không khỏi ngẩn người kinh ngạc.
Bên ngoài miệng giếng là một nhóm văn nhân cao quan bác đái đang đứng đợi. Dẫn đầu là một lão tiên sinh của Lễ bộ, chính là người trước đó từng đứng trên thang dưới tấm biển của miếu thờ, lớn tiếng quở trách vị quan giám sát đại nhân kia. Đứng cạnh lão là vị quan giám sát tiền nhiệm, người đã cho xây dựng cầu mái che trước khi rời chức, nghe đồn chính là phụ thân của Tống Tập Tân, lúc này nước da ông ta đã thêm phần trắng trẻo so với khi còn ở trấn nhỏ. Những người còn lại chừng năm sáu vị, hầu hết đều ở độ tuổi tứ tuần, ai nấy phong thái bất phàm, nhìn qua còn ra dáng quan lớn hơn cả Tống đại nhân.
Thực ra không chỉ có Trần Bình An ngỡ ngàng, mà đám quan viên Lễ bộ vốn có địa vị cao quý nhất trong lục bộ Đại Ly kia, sau khi nhìn thấy "đại tài chủ" duy nhất của trấn nhỏ sở hữu ba túi tiền đồng Kim Tinh, trong lòng cũng kinh ngạc không kém. Chính là thiếu niên nghèo hèn, thân hình đầy bụi đất trước mắt này, lại nắm giữ khối tài sản tương đương với nửa kho bạc của hoàng đế Đại Ly? Sau đó còn tiêu tiền như rác, một hơi mua liền năm ngọn núi, trong đó có cả núi Lạc Phách?
Nguyễn Cung không lộ diện, chỉ có thiếu nữ áo xanh Nguyễn Tú và Huyện lệnh Long Tuyền Ngô Diên đứng cạnh nhau. Vẻ mặt Ngô Diên lạnh nhạt, ánh mắt hơi rũ xuống, khiến người ta cảm thấy vị Ngô đại nhân có bối cảnh thâm sâu đến đáng sợ này đang ôm cục tức với đám lão gia Lễ bộ kia. Dù sao ngay trên địa bàn của mình mà bị một đám người ngoài đến xâu xé miếng mồi béo bở như vậy, đổi lại là ai cũng sẽ không thấy dễ chịu.
Trận phong ba dưới miếu thờ kia, cuối cùng Ngô Diên lại bất ngờ nhượng bộ, để cho Hữu thị lang Lễ bộ Đổng Hồ tiến hành thác bản chữ nghĩa trên cả bốn tấm biển. Cho dù một vị Luyện khí sĩ đệ thất cảnh đi theo làm tùy tùng bí mật đã xác định rõ, chữ trên những tấm biển kia đã hoàn toàn mất đi linh khí, không cần thiết phải lãng phí giấy Phong Lôi quý giá, nhưng Đổng thị lang vẫn ngang ngược như thể hận không thể tháo luôn cả bốn tấm biển mang đi. Ông ta khăng khăng dùng hết số giấy Phong Lôi mang theo để thác bản, sau đó mới hài lòng dẫn theo thuộc hạ Lễ bộ rời đi, tá túc tại một gia đình quyền quý ở ngõ Đào Diệp.
Ngô Diên vốn đã khổ tâm kinh doanh, mượn việc đại hưng thổ mộc tại trấn nhỏ để tích lũy chút uy tín và danh vọng trong lòng bách tính, nào ngờ chỉ trong chớp mắt đã tan thành mây khói. Đám người ở đường Phúc Lộc và ngõ Đào Diệp đều khoanh tay đứng nhìn, coi đây là đề tài câu chuyện lúc trà dư tửu hậu. Phần lớn đều ôm tâm thái cười trên nỗi đau của kẻ khác, cho rằng Ngô Diên này chỉ được cái mã ngoài, thực chất chẳng có bản lĩnh gì.
Có kẻ lại nói, nếu Ngô Diên dám ngạnh kháng đến cùng với đám quan viên Lễ bộ kia, bọn họ còn có chút bội phục khí phách của hắn. Thế nhưng hiện tại hắn lại cam tâm làm con rùa rụt cổ trước mặt Lễ bộ, e rằng sau này khi chính thức khoác lên bộ quan phục huyện lệnh, cũng chỉ dám ra oai với người nhà mà thôi.
Trần Bình An quảy sọt đất nhẹ nhàng nhảy xuống miệng giếng, đứng trước mặt đám quan viên Đại Ly. Thị lang Đổng Hồ tươi cười vuốt râu, hòa nhã nói:
- Ngươi chính là Trần Bình An phải không? Lão phu họ Đổng, nhậm chức tại Lễ bộ Đại Ly. Lần này tìm tới ngươi cũng chẳng có công sự gì, chỉ là lão phu nhất thời hứng khởi, muốn xem thử vị chủ nhân của năm ngọn núi này có phong thái ra sao. Nay đã được toại nguyện, quả không uổng chuyến đi này.