Sau khi Trần Bình An rời núi, trước tiên cậu đi đến tiệm rèn. Lúc đi qua cầu vòm đá, hai tay thiếu niên chắp trước ngực, cúi đầu bước nhanh, thần sắc vô cùng trang nghiêm thành khẩn, nhỏ giọng lẩm bẩm:
- Lão thần tiên có gì thì từ từ nói, nhất định đừng đánh người. Nếu có yêu cầu gì cứ báo mộng cho tôi vào buổi tối, tốt nhất đừng hiện ra vào ban ngày, tôi sợ lắm.
May mắn là khi Trần Bình An sang đến bên kia cầu vòm đá vẫn bình yên vô sự, cậu lập tức mặt mày hớn hở, nhảy nhót hăng hái đi tìm Nguyễn sư phụ và Nguyễn Tú.
Thiếu niên chẳng biết mùi sầu khổ.
Nguyễn Cung vẫn tiếp đón Trần Bình An dưới mái hiên, mỗi người một chiếc ghế trúc nhỏ. Nguyễn Tú đứng sau lưng cha nàng, ý cười không giấu được trên gương mặt.
Nguyễn Cung nhìn thấy thiếu niên giày cỏ khắp người đầy bụi đường, cẩn thận đặt chiếc gùi xuống trước mặt, lại nhẹ nhàng từ dưới đống thảo dược lấy ra túi vải chứa hai tấm địa đồ sơn hà, lúc đưa cho ông còn áy náy nói:
- Lúc trèo lên núi Khiêu Đăng, đường núi bị một thác nước lớn chắn lối. Tôi bèn tìm một nơi gần đầm sâu dưới thác để giấu gùi, còn dựng một cái giá gỗ nhỏ để che mưa chắn gió. Không ngờ leo đến đỉnh thác không lâu thì trời đổ mưa, nước mưa thực sự quá lớn. Đến khi tôi vội vàng leo xuống, giá gỗ quả nhiên đã bị ép sụp, gùi và túi vải đều bị thấm ướt. May mà hai tấm bản đồ được bọc trong giấy dầu khá kín, chờ mặt trời lên tôi mới lấy ra xem thử, chỉ có góc bản đồ bị ướt một chút, nhưng phơi khô xong vẫn còn vết ố rõ rệt...
Nguyễn Cung mở túi vải và giấy dầu ra, phát hiện hai tấm bản đồ vẫn gần như hoàn hảo, chút tổn hại kia xem như không đáng kể. Hơn nữa đây chỉ là hai bản sao chép, cho nên phía quan Giám sát lò gốm và huyện nha Long Tuyền cũng không định thu hồi. Nhưng Nguyễn Cung không muốn dùng sự thực này để an ủi Trần Bình An, ông liếc nhìn thiếu niên đang lo lắng bất an đứng trước mặt mình, hỏi:
- Trời mưa lớn còn leo lên leo xuống thác Long Thu ở núi Khiêu Đăng, ngươi muốn tìm cái chết sao?
Trần Bình An chỉ cười trừ, không dám lên tiếng.
Nguyễn Cung phất tay ra hiệu cho thiếu niên ngồi xuống, đừng đứng trước mặt ông làm vướng mắt.
Trần Bình An ngồi xuống chiếc ghế trúc nhỏ màu xanh biếc thanh nhã. Sau khi hoàn trả hai tấm bản đồ cho Nguyễn sư phụ, cả người cậu như trút được gánh nặng nghìn cân. Trên đường đi, nếu không phải vì lo sợ làm hư hại vật phẩm quý giá ấy, chuyến vào núi ra núi này ít nhất cậu đã có thể tiết kiệm được ba bốn ngày hành trình.
Lại nói, sau nhiều ngày bầu bạn cùng hai tấm bản đồ, thiếu niên vốn trọng tình xưa nghĩa cũ, trong lòng không tránh khỏi cảm giác lưu luyến. Mỗi khi trời quang mây tạnh, đứng trên cao nhìn xa, Trần Bình An lại thích chọn một nơi có tầm nhìn khoáng đạt nhất, cẩn thận trải bản đồ ra, vừa ngước mắt chiêm ngưỡng núi sông hùng vĩ phía xa, vừa cúi đầu đối chiếu với từng đường nét trên mặt giấy.
Hơn nửa tháng qua, cậu chưa từng cảm thấy cuộc sống của mình lại phong phú và tràn đầy ý nghĩa đến thế.
Nguyễn Cung đột nhiên tùy ý ném trả hai tấm bản đồ cho Trần Bình An, hờ hững nói:
- Chiếc ghế dựa này chế tác không tệ, sau này làm thêm hai cái nữa, bản đồ coi như là thù lao của ngươi.
Tuy Nguyễn Cung vẫn không mấy thiện cảm với thiếu niên ngõ Nê Bình này, nhưng ông cũng không vì định kiến mà phủ nhận hoàn toàn nỗ lực của Trần Bình An.
Ông hoàn toàn có thể hình dung được cảnh tượng lúc đó: giữa cơn mưa tầm tã, thiếu niên gầy gò với tâm trạng lo âu như lửa đốt, mạo hiểm trèo xuống thác nước chỉ để liếc nhìn bản đồ một cái cho yên tâm.
Dĩ nhiên, trong mắt một vị Thánh nhân như ông, hành động này chẳng hề mang chút khí khái anh hùng nào, trái lại còn có phần gàn dở, bảo thủ.
Thành thực mà nói, so với thiếu niên nghèo khổ này, Nguyễn Cung càng tán thưởng hoàng tử Đại Ly Tống Tập Tân tuổi nhỏ đã biết nhìn xa trông rộng, hay một Lưu Tiện Dương với tính cách khoáng đạt, chẳng mảy may lo âu. Ngay cả sự sắc sảo lộ rõ của Mã Khổ Huyền cũng có nhiều điểm đáng khen, hay như tài năng học vấn của Triệu Diêu - người từ nhỏ đã đi theo bên cạnh Tề Tĩnh Xuân, đầu óc linh hoạt hơn Trần Bình An rất nhiều.
Sở dĩ ông đột ngột thay đổi ý định, tìm cớ tặng bản đồ cho Trần Bình An, thực chất là muốn vạch rõ ranh giới với thiếu niên này. Tiệm rèn có thể nhận cậu làm học đồ đúc kiếm, nhưng tuyệt đối không thể trở thành khai sơn đệ tử của ông. Sau này, ông sẽ thực hiện lời hứa bảo hộ những ngọn núi mà cậu đã mua, nhưng thằng nhóc này đừng mong có bất kỳ tơ tưởng nào đến khuê nữ nhà ông.
Suy cho cùng, không phải Nguyễn Cung khinh miệt xuất thân của Trần Bình An, mà là đạo bất đồng bất tương vi mưu, đôi bên vốn dĩ không cùng một chí hướng.
Đệ tử của Nguyễn Cung phải là người có thể cùng ông đi chung một con đường, đôi bên vừa là thầy trò vừa là bằng hữu, có thể hợp sức khiến cho tông môn hưng thịnh ngàn năm, vì vậy tính cách có tương hợp hay không là điều vô cùng quan trọng.
Trần Bình An dĩ nhiên không biết Nguyễn sư phụ đang cân nhắc nhiều điều như vậy, cậu chỉ cẩn thận ôm bản đồ vào lòng, hỏi khẽ: