Sau khi Nguyễn Tú trở về tiệm rèn, thấy chỉ có một mình phụ thân đang ngồi trên ghế trúc dưới mái hiên, nàng liền đưa bình rượu tới, sau đó ngồi xuống một chiếc ghế khác bên cạnh:
- Cha, mọi người đã bàn bạc xong xuôi rồi ạ?
Nguyễn Cung mở nút bình, chẳng cần nếm, chỉ ngửi qua đã thấy đau đầu. Đúng là rượu hoa đào thật, nhưng nào phải loại thượng hạng giá hai lượng bạc, rõ ràng là loại rẻ tiền nhất chỉ đáng tám đồng. Khóe mắt ông thoáng thấy khuê nữ nhà mình dáng vẻ chột dạ, hai tay vân vê vạt áo, ánh mắt láo liên, hiển nhiên là đang sợ bị nhìn thấu. Trong lòng ông thở dài một tiếng, đành phải vờ như không biết, ngửa đầu uống một ngụm, quả thực là một bụng bực bội khó tiêu. Ông chậm rãi nói:
- Nói xong rồi, xem như đã thỏa thuận ổn thỏa. Lát nữa ta sẽ sai người đến dinh quan Giám sát lò gốm tìm quan viên Đại Ly tên là Ngô Diên kia lấy hai tấm bản đồ địa thế, phỏng chừng sau khi Trần Bình An hồi phục tinh thần sẽ tới tìm ta.
Nguyễn Tú như trút được gánh nặng, mỉm cười đáp lại một tiếng. Nàng khép hai chân vươn thẳng, thoải mái vặn mình một cái, tựa lưng vào chiếc ghế trúc nhỏ trơn nhẵn mát rượi.
Nguyễn Cung nghĩ đến việc sắp gây dựng cơ nghiệp tại nơi này, vạn sự khởi đầu nan, nhưng điềm báo xem ra cũng không tệ, tâm tình nhờ đó mà khởi sắc hơn đôi chút. Ông hiếm hoi buông lời khen ngợi Trần Bình An:
- Thằng nhóc ở ngõ Nê Bình kia, tính tình tuy đơn giản nhưng thực chất lại chẳng hề ngu ngốc.
Nguyễn Tú hớn hở cười nói:
- Cha, đó gọi là đại trí nhược ngu, cha hiểu không?
Nguyễn Cung cười ha hả, không đáp lời, nhưng trong lòng lại thầm oán trách, đại trí nhược ngu cái búa ấy. Ông nhìn về phía khe suối nhỏ đằng xa, hai ngón tay kẹp lấy cổ bình rượu khẽ lắc lư:
- Có mấy lời cha không tiện nói thẳng với hắn, tránh cho hắn suy nghĩ nhiều rồi sinh lòng hiểu lầm, ngược lại lại biến khéo thành vụng. Ngày mai con gặp hắn thì hãy nhắn lại.
Nguyễn Tú tò mò hỏi:
- Chuyện gì vậy ạ?
Nguyễn Cung trầm mặc giây lát, nâng bình rượu mạnh lên nhấp một ngụm nhỏ, bấy giờ mới chậm rãi lên tiếng:
— Con hãy bảo hắn đừng tơ tưởng đến núi Long Tích. Cho dù là tu sĩ Thượng Ngũ Cảnh không có bối cảnh thâm hậu, cũng chưa chắc dám mở miệng đòi lấy ngọn núi này. Một khối Trảm Long Đài lớn như vậy, miếu Phong Tuyết và núi Chân Vũ đã phải tốn không ít công sức, cộng thêm thân phận hiện giờ của ta mới miễn cưỡng nuốt trôi được. Hiện tại vẫn còn không ít kẻ đang âm thầm đỏ mắt, nấp sau màn nghiến răng nghiến lợi. Đương nhiên con không cần giải thích cặn kẽ với Trần Bình An, cứ dứt khoát nói rõ với hắn đừng nên nghĩ đến núi Long Tích là được.
— Thứ hai, lần này triều đình Đại Ly bán rẻ các ngọn núi, nhưng chung quy cũng chỉ có hơn sáu mươi ngọn. Trần Bình An nhiều nhất cũng chỉ có thể mua năm ngọn, nếu tham lam hơn, e rằng ngay cả ta cũng khó lòng bảo hộ chu toàn cho hắn và sản nghiệp đó. Thứ ba, ta cũng vừa quyết định sẽ đòi triều đình Đại Ly ba ngọn núi, lấy núi Thần Tú làm trung tâm. Con hãy bảo Trần Bình An khi xem xét địa đồ, nên để tâm đến những ngọn núi lớn nhỏ quanh núi Thần Tú, núi Khiêu Đăng và đỉnh Hoành Sáo. Ta không phải kẻ ngang ngược, chẳng bắt hắn phải dốc hết vốn liếng mua những ngọn núi lân cận, chỉ cần hắn bỏ ra phân nửa số tiền Kim Tinh là đủ. Hơn nữa, nếu hắn thật sự là kẻ thông minh, biết mua thêm vài ngọn núi bao quanh ba ngọn núi của ta mới là thượng sách.
— Cuối cùng, con hãy nhắn nhủ hắn, nếu còn dư dả chút tiền thì nên mua lại vài cửa tiệm trong trấn. Thời gian tới hẳn sẽ có không ít cửa hiệu muốn sang tay, bởi nhiều gia đình có gốc gác bên ngoài đang rục rịch rời đi, giá cả chắc chắn sẽ không đắt, cùng lắm là một đồng tiền mà thôi.
Nguyễn Tú rụt rè ướm hỏi:
— Cha, hay là cha mua lại tiệm Áp Tuế đi? Chẳng phải cha đã thu lại hai túi tiền đồng của con rồi sao, cha trả lại cho con một đồng trước thôi, chỉ một đồng được không?
Nguyễn Cung cười như không cười đáp:
— Tiền đồng do ta vất vả tích cóp, con đừng có tơ tưởng đến nữa, tốt nhất là nên từ bỏ ý định đó đi. Phải rồi, con có thể bảo Trần Bình An bỏ tiền túi ra mà, hiện giờ hắn chính là đại phú gia ở trấn nhỏ chúng ta đấy.
Nguyễn Tú chẳng chút do dự đáp:
— Như vậy sao được, hắn nghèo rớt mồng tơi, mười mấy lượng bạc cũng phải đi vay mượn người khác.
Khóe miệng Nguyễn Cung khẽ giật giật, thật sự không nhịn được nữa, quay đầu hỏi:
— Hả? Tiền của cha thì không phải là tiền, còn tiền của Trần Bình An thì mới là tiền sao?
Nguyễn Tú cười hì hì đáp:
— Con và hắn vốn đâu có thân thiết gì.
Nguyễn Cung suýt chút nữa đã phun ra một ngụm máu. Như vậy mà còn chưa tính là thân thiết? Không thân thiết mà con nỡ lòng bán rẻ lương tâm, đưa cho cha mình loại rượu nhạt nhẽo này, rồi lén lút tích cóp tiền riêng chỉ để cho tên khốn kiếp kia mượn? Khuê nữ à, con cảm thấy phải đến mức nào mới gọi là thân? Nguyễn Cung dốc ngược bầu rượu trắng vị nhạt như nước ốc, uống một hơi cạn sạch rồi đứng dậy nói:
- Dù sao những gì cần dặn dò cha đã nói cả rồi, ngày mai con hãy lựa lời mà bảo với Trần Bình An đi.
Người đàn ông sải bước rời đi. Thực ra dẫu chẳng cần suy tính cũng rõ mười mươi, những gì nên nói hay không nên nói, ngày mai khuê nữ nhà ông chắc chắn sẽ dốc hết bầu tâm sự cho người ta.