Vào buổi chiều hôm đó, một vị khách lạ mặt ghé thăm tiệm rèn. Đó là một nam tử chừng ba mươi tuổi, vóc người cao lớn, đôi mày thanh mảnh mà dài, nước da trắng trẻo, dung mạo thanh tú ôn hòa. Vẻ ngoài nho nhã ấy kết hợp cùng thân hình cường tráng mạnh mẽ, tạo nên một phong thái vô cùng đặc biệt.
Sau khi Nguyễn Cung biết được thân phận của người này, thái độ của ông không còn vẻ hững hờ như lúc tiếp đãi Thôi Minh Hoàng của thư viện Quan Hồ. Lần trước, ông chỉ đứng ở cửa phòng đúc kiếm trò chuyện vài câu chiếu lệ, nhưng lần này lại sai Nguyễn Tú mang hai chiếc ghế trúc ra hiên nhà, đồng thời lấy ra hai bầu rượu ngon, mỗi người một bầu.
Người đàn ông kia cũng chẳng hề khách sáo, cầm lấy bầu rượu, mở nút rồi uống một ngụm lớn, cười nói:
- Nguyễn sư, lần này ngài ra tay đã khiến trong ngoài triều đình đều chấn động. Tạm thời tôi chưa rõ phía triều đình sẽ ứng phó ra sao, nhưng với tư cách là tân nhiệm Giám sát quan kiêm Huyện lệnh đầu tiên của huyện Long Tuyền, tôi đã bớt đi không ít công sức thuyết giáo. Theo lý mà nói, đáng ra tôi phải mang rượu ngon đến tận cửa bái phỏng, nhưng trên đường đi nghe tin có biến cố nên đã lập tức thúc ngựa tìm đến, thật sự là quá vội vàng. Hai vò rượu Hạnh Hoa của tiệm Áp Tuế ở ngõ Kỵ Long, coi như tôi còn nợ Nguyễn sư vậy.
Nguyễn Cung phất tay, cắt ngang:
- Không cần khách sáo như vậy. Nếu hôm nay ngươi và ta đàm luận tâm đầu ý hợp, sau này ắt có cơ hội uống rượu hàn huyên. Còn nếu nói chuyện không hợp, ngươi và ta cũng chẳng cần tốn công sức lôi kéo tình cảm làm gì.
Người đàn ông bật cười sảng khoái, dáng vẻ không giống một vị quan triều đình Đại Ly đang kiêm giữ hai chức vụ trọng yếu, mà lại giống một hiệp khách hào sảng đang phiêu bạt giang hồ.
Hắn lau khóe miệng, đặt bầu rượu lên đầu gối, dường như không muốn vừa uống rượu vừa bàn chính sự:
- Núi Giáp Lục đã bị niêm phong từ năm Xuân Huy của Đại Ly, tất nhiên đó là cách gọi trong mật tịch của Hộ bộ triều đình, còn theo ghi chép trong Huyện chí thì hẳn là núi Long Tích. Trên sườn núi có một khối Trảm Long Đài khổng lồ do thiên địa tạo hóa sinh ra. Trước khi đến đây nhậm chức, tôi đã có dịp diện kiến Bệ hạ. Hoàng đế Bệ hạ đã định đoạt rõ ràng, vật này sẽ giao cho miếu Phong Tuyết của Nguyễn sư và núi Chân Vũ cùng nhau trấn giữ.
- Còn như hai thế lực lớn của Binh gia các người làm thế nào để khai quật, cắt xẻ hay phân chia Trảm Long Đài, dù là giữ lại làm sản nghiệp tổ tông hay mang về tông môn của mình, triều đình Đại Ly ta tuyệt đối không nhúng tay vào. Thậm chí nếu cần Đại Ly góp sức, chẳng hạn như sai phái hai con vượn Bàn Sơn trẻ tuổi dưới trướng Đại Ly đánh nứt núi Giáp Lục để Trảm Long Đài lộ diện, những việc nhỏ nhặt này Nguyễn sư cứ việc phân phó, không cần khách sáo.
Nguyễn sư cười híp mắt nói:
- Thành ý của Đại Ly các ngươi quả thực không nhỏ.
Vị quan giám sát tân nhiệm đang muốn nhân tiện trình bày thêm đôi chút, Nguyễn sư lại lên tiếng:
- Về phần Trảm Long Đài, trước khi ta tới đây, miếu Phong Tuyết và núi Chân Vũ đã sớm bàn bạc thỏa đáng. Nguyễn Cung ta, miếu Phong Tuyết cùng núi Chân Vũ, mỗi bên chiếm một phần.
- Chắc hẳn ngươi cũng nghe được phong thanh từ chỗ hoàng đế, ta dự định khai sơn lập phái tại chốn này, thế nên hộ tịch của hai cha con ta đều đã rời khỏi miếu Phong Tuyết. Trong sáu mươi năm tới, ta tuy không tiện chính thức lập phái, nhưng chỉ cần Đại Ly các ngươi hành sự thuận mắt, sau sáu mươi năm ta sẽ chọn một ngọn núi thích hợp làm nơi đặt nền móng cho tông môn tương lai.
Quan giám sát kiêm huyện lệnh trẻ tuổi không giấu nổi vẻ vui mừng, như thể chỉ chờ Nguyễn Cung mở lời, lập tức thuận thế nói:
- Nguyễn sư cứ việc yên tâm. Ngoại trừ núi Phi Vân ra, hiện nay trong cương vực động tiên Ly Châu có cả thảy sáu mươi mốt ngọn núi, Nguyễn sư có thể tùy ý chọn lấy ba ngọn làm căn cơ khai sơn lập phái sau này. Nếu Nguyễn sư chưa muốn quyết định ngay, bản quan có thể dâng lên hai bản dư đồ địa thế cũ và mới của động tiên Ly Châu, đồng thời hộ tống ngài đi khảo sát một vòng, khi đó Nguyễn sư mới định đoạt cũng chưa muộn, ngài thấy sao?
Bất kỳ vương triều nào có được một vị đại tu sĩ như Nguyễn Cung trấn giữ sơn hà đều là đại hạnh. Huống hồ ý định của Nguyễn Cung là cắm rễ tại đây, chứ không phải chỉ nương nhờ Đại Ly với thân phận khách khanh, cung phụng hay quốc sư – những kẻ hợp thì tụ, không hợp thì tan. Nguyễn Cung sẽ thực sự khai chi tán diệp trên quốc thổ Đại Ly, vô hình trung gắn kết chặt chẽ với khí vận của vương triều. Đừng nói là một quan giám sát nhỏ nhoi, ngay cả hoàng đế Đại Ly nếu ngồi ở đây, trong lòng cũng sẽ vô cùng hoan hỷ.
Võ phu Đại Ly lớp lớp nảy mầm, đứng đầu là Phiên vương Tống Trường Kính, số lượng cao thủ trong hạ ngũ cảnh vượt xa các nơi khác tại Đông Bảo Bình Châu. Thế nhưng, thần tiên trên núi lại thưa thớt đến mức đáng thương, hoàn toàn không tương xứng với quốc lực hùng cường của Đại Ly, điều này vốn luôn là tâm bệnh của hoàng đế.
Nguyễn Cung mỉm cười nói:
- Chuyện khai sơn lập phái không cần vội vã. Nói lời khó nghe thì ngoại trừ núi Phi Vân mà các người không nỡ rời tay, chẳng còn ngọn núi nào lọt được vào mắt xanh của ta cả.
Vẻ mặt vị quan giám sát trẻ tuổi thoáng hiện chút lúng túng. Thực tế, trước khi tới đây, không chỉ hắn mà ngay cả ân sư cùng hoàng đế Đại Ly đều nhận định Nguyễn Cung có khả năng sẽ khai sơn lập phái tại Đại Ly, song xác suất vốn không lớn, bởi lẽ Đại Ly chưa thể đưa ra đủ thành ý.
Trảm Long Đài ư? Nếu không phải Nguyễn Cung có bản lĩnh khiến miếu Phong Tuyết và núi Chân Vũ đạt thành thống nhất, cưỡng cầu lấy được một phần, thì Đại Ly làm sao dám vì lôi kéo một mình y mà trở mặt với hai đại thế lực kia? Cái giá phải trả thực sự quá lớn, dù là vương triều Đại Ly đang như mãnh hổ khí thôn vạn dặm cũng khó lòng gánh vác.