Trần Bình An trở lại lò rèn, sau khi hoàn thành công việc, nhân lúc nghỉ tay dùng bữa, cậu bưng bát đi tìm Nguyễn sư phụ và Nguyễn cô nương đang ngồi cùng nhau dưới hiên nhà. Trần Bình An ngỏ ý muốn mượn tiền, áng chừng cần khoảng mười lăm mười sáu lượng bạc. Nguyễn Cung thậm chí chẳng buồn hỏi lý do, lập tức buông đũa, liếc xéo thiếu niên giày cỏ, gằn ra hai chữ:
- Cút đi.
Trần Bình An vội vàng lẩn mất.
Nguyễn Tú nhíu mày trách:
- Cha, người không thể nói năng nhẹ nhàng một chút sao?
Nguyễn Cung hừ lạnh:
- Không đánh hắn là đã nể mặt lắm rồi.
Nguyễn Tú bất bình thay:
- Người ta vất vả làm học đồ cho cha, một đồng tiền công cũng không lấy. Những lúc trời tối mịt, mọi người đều đã say giấc hoặc ngồi tán gẫu, chỉ có Trần Bình An là vẫn miệt mài chuyển đất trong giếng, hết việc này đến việc kia, chẳng lúc nào ngơi tay. Trong thời gian qua ai là người làm việc cần mẫn nhất, cha chẳng lẽ không rõ sao? Cha hãy tự hỏi lương tâm mình xem, người ta chỉ mượn mười lăm mười sáu lượng bạc thì có gì là quá đáng?
Nguyễn Cung sầm mặt không đáp, thầm nghĩ chính vì trong lòng hiểu quá rõ, nên mới muốn chém chết tên khốn khiếp chuyên môn đào chân tường này.
Nếu thiếu niên này có tu vi bản lĩnh như con vượn Bàn Sơn của núi Chính Dương, lão đã sớm học theo Tề Tĩnh Xuân, đánh cho hắn một trận thừa sống thiếu chết mới hả dạ. Nhưng vừa nghĩ đến đây, Nguyễn Cung lại cảm thấy chán chường, dù lão có từ bỏ thân phận Thánh nhân trấn giữ vùng trời đất này thì việc thắng được con vượn Bàn Sơn kia là điều hiển nhiên, nhưng muốn dùng một cước định đoạt thắng bại như Tề Tĩnh Xuân, rõ ràng là điều không thể.
Nguyễn Cung đành tự an ủi, tuy danh nghĩa lão là một kiếm tu Binh gia, nhưng thứ lão thực sự truy cầu không phải là phân định mạnh yếu hay xông pha trận mạc, mà là trở thành bậc thầy đúc kiếm đứng đầu thiên hạ. Đúc ra một thanh kiếm sống có hy vọng khai mở linh tính, khiến thế gian có thêm một sinh linh thực thụ, có sinh có tử, có thể tu hành, có thể luân hồi, thậm chí có thể theo đuổi đại đạo.
Nguyễn Cung đặt bát đũa xuống, ngẩng đầu nhìn lên trời cao, đột nhiên mắng chửi:
- Thật sự tưởng rằng Tề Tĩnh Xuân vừa nằm xuống, các ngươi liền có thể coi trời bằng vung sao? Quy củ của ta đã nói rõ với các ngươi, nếu đã không muốn tuân thủ, vậy thì hãy thể hiện cái bản lĩnh không cần quy củ ra đây, bằng không thì cứ việc đi chết đi.
Thấy bốn bề vắng lặng, Nguyễn Cung đang ngồi xổm bỗng nhiên vọt thẳng lên cao, tựa như một đạo bạch hồng phá đất mà đi, lao thẳng về phía biển mây vạn trượng.
Trên biển mây, mấy vị phu nhân và thiếu nữ khoác lễ phục cung đình cùng một nam tử áo gấm đai ngọc đang dắt tay nhau dạo bước hư không, cười nói rôm rả. Bọn họ đều là hạng thần tiên phong lưu tiêu sái, thỉnh thoảng lại cúi đầu nhìn xuống toàn cảnh động tiên Ly Châu thuở nào, đúng là phong thái đàm tiếu tự tại, tiêu dao giữa đất trời.
Sau một tiếng nổ lớn chấn động, đầu của một vị phu nhân cài trâm vàng, dáng vẻ ung dung nho nhã bỗng nhiên nổ tung. Ngay sau đó, một thiếu nữ xinh đẹp bên cạnh bà ta cũng gặp cảnh đầu rơi máu chảy. Cứ thế theo thứ tự, nam nam nữ nữ, không một ai ngoại lệ.
Thân hình Nguyễn Cung lơ lửng giữa biển mây rực rỡ ánh vàng, ánh mắt sắc lẹm như dao, cười lạnh nói:
- Thế nào, chỉ dùng hạng tôm tép này đến dò xét giới hạn của Nguyễn Cung ta, chẳng lẽ quá xem thường người khác rồi sao? Nguyễn Cung ta tuy chỉ là một gã thợ rèn sắt, không thể sánh vai cùng Tề Tĩnh Xuân, nhưng muốn chém giết một hai tên tu sĩ tầng mười không biết sống chết thì có gì khó?
- Vậy nên từ giờ trở đi, nơi này sẽ có thêm một quy củ. Chư vị nghe cho rõ, cho dù các ngươi trốn ở ngoài đường biên giới dòm ngó phúc địa Ly Châu, chỉ cần ngày nào đó tâm tình Nguyễn Cung ta không tốt, cũng sẽ lôi các ngươi vào trong, sau đó đánh nát đầu từng đứa một, có tin hay không tùy các ngươi.
Dứt lời, bóng dáng Nguyễn Cung nhoáng lên rồi biến mất ngoài đường biên giới. Chỉ trong chớp mắt, ông đã một tay xách đầu một lão già lôi tuột vào trong ranh giới, năm ngón tay đột ngột nhấn xuống. Lão già vốn có khí chất siêu trần thoát tục kia ra sức cầu xin:
- Nguyễn sư! Nguyễn sư! Có gì từ từ nói! Lão phu ở sông Tử Yên gần đây...
Chẳng đợi lão già nói hết câu, Nguyễn Cung đã bóp nát đầu vị tiên sư kia, tiện tay ném xác ra ngoài cương vực phúc địa của mình. Nhìn thấy một vệt trường hồng xanh biếc từ trong thi thể thoát ra, ông chỉ lạnh lùng liếc nhìn, không có ý định nhổ cỏ tận gốc. Đạo thanh hồng dài hơn ba thước kia điên cuồng tháo chạy gần ngàn dặm, lao thẳng vào một con sông lớn có khói tím lượn lờ, cảnh tượng hùng vĩ hơn hẳn những dòng sông bình thường trong lãnh thổ Đại Ly.
Năm ngón tay Nguyễn Cung vẫn còn vương vết máu, ông cất giọng sang sảng:
- Trong vòng sáu mươi năm, quy củ đều là như vậy.
Giữa biển mây xa xăm, một nữ tu sĩ ẩn mình trong sương mù căm phẫn thốt lên:
- Thủ đoạn máu tanh tàn nhẫn như vậy, đâu có chút phong thái nào của một Thánh nhân trấn giữ khí vận một phương.
Nguyễn Cung vừa bực mình vừa buồn cười nói:
- Ái chà, biết khôn rồi đấy, trốn xa như vậy mới dám lên tiếng, tưởng rằng ta không có cách nào bắt được ngươi sao? Mẹ kiếp, ông đây không phải là hạng đọc sách đến mụ mị đầu óc như Tề Tĩnh Xuân. Ngươi định giảng đạo đức lễ nghi với một kiếm tu Binh gia như ta, đầu óc có vấn đề à?
Một tay Nguyễn Cung chỉ xuống phía dưới, hai ngón tay khép lại thành kiếm chỉ, trong lòng mặc niệm: "Thiên cương phù diêu phong, địa sát lôi trì hỏa, lập tức tuân lệnh!"
Trong nháy mắt, khí tức tại hai nơi trên trời dưới đất cuồn cuộn chuyển động, tựa như hai dòng suối linh khí vừa mới khai mở.
Từ một nơi khác, một giọng nói ôn hòa vội vàng lên tiếng nhắc nhở:
- Không ổn, là Phong Lôi song kiếm bản mệnh của Nguyễn Cung! Lan Đình, mau lui lại! Vật bản mệnh của Nguyễn Cung khác hẳn người thường, không nuôi dưỡng trong khiếu huyệt mà tồn tại giữa thiên địa trong vòng ba ngàn dặm quanh thân hắn, hai tôn Âm thần Binh gia kia luôn theo sát hắn khắp nơi...