Trần Bình An nhấm nháp xâu đường hồ lô mà gần mười năm qua chưa từng được nếm lại, vác theo cành hòe trở về ngõ Nê Bình. Khi đi ngang qua một căn nhà còn tồi tàn hơn cả tổ trạch của mình, trong lòng cậu không khỏi dâng lên niềm hối lỗi, thầm nghĩ hay là nên mượn ít bạc của Nguyễn sư phụ để sửa sang lại nơi này trước.
Dẫu từ nhỏ đã lớn lên tại ngõ Nê Bình, nhưng Trần Bình An chưa từng thấy căn nhà này có người cư ngụ. Trong trận truy đuổi sinh tử với con vượn Bàn Sơn trên mái nhà dạo trước, Trần Bình An đã cố ý dẫn dụ lão tới đây, khiến mái hiên bị lão vượn đạp thủng một lỗ lớn.
Cậu cảm thấy mình phải có trách nhiệm với việc này, nếu không căn nhà khó lòng chống chọi với phong sương bão táp, chịu cảnh lầm than. Vốn dĩ nó có thể trụ vững thêm hai ba mươi năm, nhưng giờ đây e rằng đến năm năm cũng chẳng nổi, xà cột bên trong sẽ sớm mục nát.
Cảnh ngộ này rất giống với thân thể của Trần Bình An sau khi bị Thái Kim Giản cưỡng ép “Chỉ Điểm”, đều là tình trạng “tứ bề lọt gió”. Vì vậy cậu càng thêm ưu phiền, tự nhủ dù thế nào cũng phải tu sửa lại căn nhà vô chủ này, chẳng cầu nguy nga tráng lệ, chỉ mong sao cho vững chãi kiên cố.
Trần Bình An cũng từng cân nhắc việc lấy ra một đồng tiền đồng kim tinh, tìm người đổi thành vàng bạc hay tiền đồng thông dụng, chẳng hạn như lão Dương ở tiệm thuốc hay Nguyễn sư phụ ở lò rèn. Nhưng trực giác mách bảo cậu rằng, tiền đồng kim tinh là thứ khả ngộ bất khả cầu, dùng một đồng là mất một đồng. Còn như bạc trắng hay tiền đồng bình thường, chỉ cần chịu bỏ công sức là có thể kiếm được, chẳng qua là vất vả nhiều hay ít mà thôi.
Do đó, cậu quyết định sẽ hỏi mượn Nguyễn sư phụ trước, nếu bất thành mới dùng đến tiền đồng kim tinh. Dẫu có tiếc nuối, nhưng chuyện trước mắt đã vô cùng cấp bách, không thể nhắm mắt làm ngơ, bởi cậu vốn là người rất ngại mắc nợ nhân tình.
Trần Bình An về đến nhà, dựng cành hòe mà cô bé kia tặng dựa vào tường. Khối đá mài kiếm giá trị liên thành vẫn nằm trong sọt, nhưng dĩ nhiên cậu không để nó lộ liễu giữa sân như vậy mà đã sớm mang vào trong phòng.
Nếu không vì thời gian quá đỗi gấp gáp, cậu còn muốn đào một cái hố sâu một trượng giữa sân để chôn giấu khối đá mài kiếm trông có vẻ tầm thường nhưng vô cùng quý giá kia xuống. Trảm Long Đài, chỉ nghe cái tên thôi đã thấy nó còn trân quý hơn cả ba túi tiền đồng kim tinh kia cộng lại.
Trần Bình An nghe thấy tiếng gà tao tác từ nhà bên cạnh vọng lại. Khi Tống Tập Tân và Trĩ Khuê rời khỏi trấn nhỏ, có lẽ vì vội vã nên chẳng kịp đoái hoài đến đám gà mẹ gà con trong lồng, giờ này chắc hẳn đã đói lả. Cậu quay vào nhà lấy xâu chìa khóa, bốc thêm một nắm gạo, đi sang nhà bên cạnh mở lồng, rồi ngồi xuống rải từng hạt gạo qua kẽ ngón tay cho chúng ăn.
Sau đó cậu đẩy cửa bước vào gian bếp, định xem có còn lương thực dư thừa như thóc gạo hay không, tránh để lâu ngày ẩm mốc sinh hư, uổng phí của trời. Cảnh tượng bên trong khiến Trần Bình An không khỏi kinh ngạc, chỉ riêng một lu gạo lớn đầy ắp cũng đủ khiến người ta cảm thấy no lòng. Trong tủ bát đĩa gáo chậu đủ đầy, trên vách còn treo một hàng chân giò và cá khô, tất cả đều được thu dọn sạch sẽ, đồ đạc tuy nhiều nhưng vô cùng ngăn nắp.
Tầm mắt Trần Bình An bỗng dừng lại ở đống củi cạnh bếp lò, cậu tiến lại gần ngồi xuống xem xét, quả nhiên đó là những mảnh mộc nhân từng bị Trĩ Khuê dùng dao phay chẻ ra. Nàng vốn không thạo việc đồng áng bếp núc, hì hục cả buổi mà chẳng thấm tháp vào đâu. Nếu đổi lại là Trần Bình An, chỉ trong chốc lát đã có thể chẻ nát pho tượng gỗ cao bằng người thật này rồi.